Chương 71: Ngoại truyện: Hiện đại AU (H)
Tác giả: AU nghĩa là tự do thả mình sáng tác, nên hình tượng nhân vật sẽ có chút khác với mạch truyện chính, mọi người cứ xem cho vui thôi nhé.
Nếu yêu thích hãy nói, có lẽ sẽ còn có phần sau.
___________________________
Editor: cái ngoại truyện "hiện đại" này có 2 phần, nên là tui gộp lại thành 1 để đăng một lần luôn nha.
~~~
Mạnh Trường Ca nhập mật khẩu, vội vã chui vào căn hộ từ dưới cái nắng hè chói chang, lon ton chạy vào bếp, lấy ra một lon đồ uống lạnh toát trong tủ lạnh, "póc" một tiếng mở nắp, ngửa cổ tu ừng ực uống cạn.
Sau khi uống xong, cô thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đi qua phòng bếp, lơ đãng liếc nhìn, bỗng chú ý đến một người phụ nữ đang cuộn mình trên sofa phòng khách, âm thầm nhìn cô chằm chằm.
"Lam Vũ?"
Cô cầm cái lon rỗng ném vào thùng rác, theo bản năng bước lại gần thêm vài bước. Khi nhìn rõ cặp kính và ánh mắt bất mãn trên mặt người đó, cô lập tức dừng bước, khô khan nói: "Lam Diên, sao cô lại ở đây?"
Lam Diên gõ bàn phím, cười lạnh, nói: "Đây là nhà của em gái tôi, sao tôi lại không thể ở đây, còn cô đó, tưởng đây là nhà mình hả?"
Mạnh Trường Ca chỉ làm như không nghe thấy gì: "Cô ấy đâu rồi?"
"Nó á hả," Lam Diên lại "hừ" một tiếng: "Nhờ phúc của cô, nó đi đón vệ sĩ bảo bối của nó rồi."
Mạnh Trường Ca: "... Cô ấy, đi đón vệ sĩ?"
"Không phải người là do cô sắp xếp tới đây à?" Lam Diên mỉa mai nói: "Đây nào phải thuê vệ sĩ, đây là thuê về một bà tổ, chưa thấy vệ sĩ nào đi thi bằng lái xe, lại còn bắt cả sếp đi đón."
Người này thật sự oán khí tận trời, Mạnh Trường Ca nhíu mày, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Sao cô tức giận dữ vậy?"
"Sao tôi tức giận á?" Lam Diên nghiến răng, trừng mắt nhìn thẳng vào cô: "Lam Vũ nửa năm trước đã bị khóa thẻ vì tiêu xài hoang phí, vậy mà bây giờ lại mua một chiếc siêu xe dùng riêng cho việc đi đón vệ sĩ của nó. Cô đoán xem đã quẹt thẻ của ai?"
Nàng phẫn nộ nói: "Của tôi!"
Mạnh Trường Ca im lặng một lúc, chợt nói: "Cô có biết cô ấy có kho bạc nhỏ của riêng mình không?"
Lam Diên trừng mắt thật to, bật dậy ngồi ngay ngắn: "Nghĩa là nó cố tình?!"
Mạnh Trường Ca phì cười một tiếng.
"Cô cười cái gì?"
Mạnh Trường Ca lắc đầu: "Không có gì, chỉ là cảm thấy, tiến triển cũng không tồi."
"Tiến triển?" Lam Diên nhíu mày: "Có ý gì? Cái gì tiến triển?"
Mạnh Trường Ca ra vẻ bí ẩn nháy mắt với nàng, quay người đi vào phòng sách của Lam Vũ. Một lát sau liền đi ra cùng một cái túi trên tay: "Sau này cô sẽ biết."
Nói xong, cô phất tay, đẩy cửa rời đi mà không ngoái đầu nhìn lại.
Lam Diên: ...
Bạn thấy sao?