🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 231: Ngoại truyện: Gương (H)

Từ giờ Mão (5-7 giờ sáng), ngoài cửa sổ đã vang lên những tiếng "bụp bụp, lẹt đẹt lẹt đẹt" không ngớt.

Lam Vũ ngồi tĩnh tọa đã lâu, khẽ chớp mắt, chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi phòng, rồi bị những tràng pháo hoa nổ tứ tung làm cho giật mình. Nàng không khỏi lùi lại một bước, ngước mắt lên, một bóng người lờ mờ ho khan vài tiếng trong làn khói trắng mờ mịt, tiện tay xua đi lớp bụi khói đáng sợ, dần dần lộ rõ chân dung: "Chào buổi sáng, Lam Vũ."

Lam Vũ nhíu mày: "Ngươi đang làm gì thế?"

"Không nhìn ra ư, đang chế pháo hoa đấy."

"Tại sao ngươi phải chế pháo hoa ở đây?" Nàng không nhịn được chỉ vào những viên gạch ngói vỡ tan tành trên mái nhà: "Cả Viện sắp bị ngươi nổ tung rồi!"

Ngu Sơn Diệp phẩy tay dáng vẻ chẳng hề bận tâm: "Đâu có dễ bị nổ tung như vậy. Nếu ngươi thấy sợ, thì cứ đặt một kết giới rồi để yên cho ta nghiên cứu..."

Chưa nói hết lời, nàng đã chạm phải ánh nhìn chòng chọc của Lam Vũ, không khỏi hắng giọng, chủ động hỏi: "Mấy hôm nay tâm trạng ngươi không được tốt lắm, sao vậy? Có phải A Nguyệt không hồi âm cho ngươi không?"

Lam Vũ im lặng một lát, lắc đầu, không nói một lời quay vào nhà, không lâu sau, lại xách theo một bọc đồ đi ra.

Ngu Sơn Diệp nghi hoặc: "Ngươi đi đâu đấy?"

Nàng tùy tay ném bọc đồ vào nhẫn trữ vật, kiệm lời như vàng: "Đi tìm người."

Rõ ràng đã nói là sẽ trở về trước Tết, nhưng đến giờ, đã trễ hơn một ngày rưỡi. A Nguyệt chưa từng xảy ra tình huống như thế này.

Trong lòng nàng ngày càng lo lắng, thi pháp khiến thanh kiếm bạc lơ lửng giữa không trung, còn nàng thì nhẹ nhàng đạp lên đó: "Nếu ngày mai ta vẫn chưa về, ngươi hãy một mình đi bái kiến Sư Tôn đi."

"Ngươi biết nàng ấy ở đâu à?"

"Đương nhiên," Lam Vũ cụp mắt nhìn nàng một cái, đôi mắt xanh lam sáng ngời dưới hàng mi bạc, vô cùng yêu dị: "A Nguyệt đã để lại đồ vật cho ta."

Vừa nói, nàng vừa giơ cánh tay lên, một luồng khí đen bao quanh, ngưng tụ thành một con bướm nhỏ xinh trên đầu ngón tay trắng nõn của nàng. "Ta đi đây."

***

Thật bất ngờ, chỉ vài canh giờ sau khi rời khỏi núi Hạo Thần, Lam Vũ đã tìm thấy vị trí của Quý Linh Nguyệt.

Con bướm đen đang bay lượn biến mất vào trong một tấm gương cao bằng người trước mặt. Lam Vũ vòng quanh tấm gương vài vòng nhưng không phát hiện chút dị thường nào, do dự hồi lâu, nàng thiết lập một pháp trận Dịch Chuyển ở bên ngoài, rồi thử đưa tay chạm vào mặt gương.

Tựa như một viên đá rơi xuống nước, ngay khoảnh khắc tiếp xúc, mặt gương trơn nhẵn và sáng bóng bỗng nhiên nổi lên từng vòng gợn sóng. Mắt Lam Vũ tối sầm, giây tiếp theo, nàng đã đặt chân đến một khung cảnh xa lạ.

Bên tai truyền đến những tràng cười nói vui vẻ. Nàng quay người, men theo âm thanh, rất nhanh đã thấy được Quý Linh Nguyệt, cái người đã khiến nàng lo lắng suốt thời gian qua. Nữ nhân quần áo chỉnh tề, sắc mặt bình thường, lúc này đang nhắm mắt, ngồi khoanh chân trên tảng đá xanh trong rừng, như thể chỉ đang ngủ một giấc ngắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...