Chương 221: Ngoại truyện: Âm phủ (H+)
Để lại một ngọn đèn cho con mèo nhỏ về muộn, nàng dắt Sở Xuân Hàn về phòng, rót cho nàng ấy một tách trà, rồi đi kiểm tra cửa nẻo, dọn dẹp sách bút trên bàn, và thắp lên ngọn nến mờ ảo.
Sở Xuân Hàn ôm chén trà ngồi bên giường, ánh mắt luôn dõi theo nàng, di chuyển theo bóng dáng của nàng. Lam Nguyệt Yêu quay đầu lại, thấy nàng cứ nhìn mình chằm chằm thì càng thêm bối rối, do dự một lúc, lại thổi tắt ngọn nến vừa thắp.
Đôi mắt bình lặng của nữ nhân vẫn sáng trong bóng tối. Nàng nghiêng đầu, bối rối hỏi: "Tại sao lại tắt đèn?"
Giọng Lam Nguyệt Yêu rất khẽ: "Để đèn sáng, nàng sẽ ngại."
Sở Xuân Hàn nhíu mày: "Tại sao ta lại..."
Lời còn chưa nói dứt, một đôi tay đã nâng lên ôm lấy mặt nàng. Nàng có chút ngỡ ngàng, ngước lên nhìn đôi mắt xanh lam gần ngay trước mặt, rồi ngoan ngoãn thả lỏng: "Ngươi muốn hôn ta sao?"
"Phải," Lam Nguyệt Yêu quỳ một gối lên mép giường, ôn hòa nói: "Bởi vì ta thích nàng, nên ta muốn hôn nàng."
Sở Xuân Hàn "ừm" một tiếng, khẽ nâng cằm, rồi nhắm mắt lại. Vẻ mặt nghiêm túc chờ người đến hôn này của nàng khiến Lam Nguyệt Yêu dở khóc dở cười: "Không phải nàng nói muốn làm lại một lần nữa sao? Sao cái gì cũng để ta làm thế?"
Sở Xuân Hàn sững lại, suy nghĩ một lát, thành thật nói: "Ta không biết."
"Để ta dạy cho nàng," nói rồi, nàng cúi đầu hôn lên môi Sở Xuân Hàn. Một tay luồn vào mái tóc dài sau gáy nàng ấy, nâng nàng lại gần mình. Tay kia thì đặt lên eo nàng ấy, cùng nàng ấy ngã xuống giường, "giống như lần trước vậy."
Ánh sáng mờ ảo, hai bóng người ôm nhau lăn một vòng. Lam Nguyệt Yêu nằm trên giường mỉm cười, vừa lười biếng nheo đôi mắt đẹp lại, vừa vòng tay ôm cổ nữ nhân, liếm nhẹ lên đôi môi đỏ của nàng, dâng tặng những nụ hôn mút mát triền miên. Đầu lưỡi ẩm ướt quấn quýt lấy nhau, dường như muốn cướp đi toàn bộ không khí trong miệng. Sở Xuân Hàn khó nhịn, khẽ ngân nga vài tiếng. Thấy Lam Nguyệt Yêu vẫn quấn chặt lấy mình, nàng do dự cắn nhẹ đầu lưỡi nàng ấy. Giao Nhân bật ra một tiếng cười khẽ mơ hồ, tốt bụng buông đôi môi của nàng ra, chuyển sang hôn lên cần cổ thon thả.
"Ưm..." Sở Xuân Hàn run lên. Áo ngoài của nàng bị cởi ra, để lộ những đường nét thanh mảnh của cơ thể đang chống trên người Lam Nguyệt Yêu. Lam Nguyệt Yêu cười như không cười liếc nhìn nàng một cái, rồi lại đưa tay cởi áo lót bên trong của nàng ra, không nặng không nhẹ cắn một cái lên xương quai xanh.
Nữ nhân chớp chớp mắt thật nhanh, đôi mắt hoa đào xinh đẹp dâng lên hơi nước. Mái tóc được buộc gọn gàng phía sau gáy cũng tuột ra từng sợi.
"Ưm, Nguyệt Yêu..."
"Ta đây," Lam Nguyệt Yêu nhếch môi, cầm tay nàng trượt vào trong áo của mình: "Sờ ta đi."
Làn da của Giao Nhân mát lạnh, nhưng chạm vào lại không hề trơn láng. Những vết sẹo đã lành đan xen vào nhau, như một tấm lưới lốm đốm rơi trên tuyết. Sở Xuân Hàn vuốt ve những vết sẹo trên eo và bụng nàng, lòng bàn tay từ từ trượt lên, nắm lấy bầu ngực mềm mại và đầy đặn.
Bạn thấy sao?