Chương 98: & 99
Chương 98: Đừng sợ
Tiếng mưa rơi tí tách, Lam Vũ gạt những cành lá ẩm ướt trước mặt sang một bên. Vừa ngẩng đầu lên, nàng đã thấy hai thi thể nằm trên mặt đất cách đó không xa.
Nàng sững lại, quay đầu nhìn Quý Linh Nguyệt. Nữ nhân đi sau nàng hai bước, trên đầu có một con sứa nhỏ lơ lửng đang giúp nàng ấy che mưa. Nhận thấy ánh mắt của Lam Vũ, nàng ấy lập tức nhìn sang với ánh mắt dò hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Lam Vũ nói: "Phía trước có người."
Quý Linh Nguyệt giật mình, theo bản năng bước lên trước, nhưng lại nghe Lam Vũ nói thêm: "Đã chết rồi."
Im lặng một lúc, nàng bước qua đám bùn lầy, dừng lại bên cạnh hai thi thể. Có lẽ do bị mưa xối, khuôn mặt của nữ nhân đã chết từ lâu cũng không còn vết máu, trông như đang ngủ. Còn bên cạnh nàng ấy là một con chim xanh đầy vết thương đang nằm bất động, đã hóa thành nguyên hình vì bị lấy mất yêu đan.
Quý Linh Nguyệt nhìn nàng ấy một lúc, khẽ nói: "Trước đây ta đã từng gặp nàng ấy."
Lam Vũ không nói một lời, ngồi xổm xuống. Yêu lực từ lòng bàn tay nàng tuôn ra, đào một cái hố đủ sâu trên mặt đất. Nàng trải vài lớp lá rụng xuống, cẩn thận làm sạch hai thi thể, rồi mới từ từ ôm họ đặt vào.
Quý Linh Nguyệt lặng lẽ nhìn nàng chôn cất thi thể. Khi nàng đứng lên, nàng ấy chậm rãi nắm nắm vạt áo của nàng. Lam Vũ giơ tay lên, chủ động nắm lấy tay nàng ấy, khẽ lắc: "Đi thôi."
"Được."
Hai người rời khỏi ngôi mộ đơn sơ, thân ảnh dần chìm vào khu rừng rậm rạp xanh tươi. Sau khi màn đêm buông xuống, mưa vẫn rơi không ngừng. Sương mù bao trùm khu rừng, đặc biệt ẩm ướt. Lam Vũ ôm Quý Linh Nguyệt trèo lên một thân cây to lớn, tìm một vị trí kín đáo. Nàng trải những chiếc lá to trên đầu để che mưa, rồi thả ra những con cá nhỏ để thăm dò, sau đó mới thả lỏng mà ngồi xuống, để Quý Linh Nguyệt tựa vào lòng mình nghỉ ngơi.
Bên tai chỉ còn lại tiếng mưa rơi tí tách trên lá cây, cùng với tiếng chim cúc cu lảnh lót mơ hồ. Quý Linh Nguyệt nhắm mắt, một lúc lâu sau, khẽ nói: "Lam Vũ."
Lam Vũ "ừm" một tiếng, cằm dán trên đầu nàng khẽ động đậy: "Sao vậy?"
"Chúng ta sẽ bị mắc kẹt ở đây mãi mãi sao?"
"Ta không biết," Lam Vũ thở dài, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của nàng: "Kẻ đã bắt chúng ta vào đây là yêu quái. Hẳn là không phải muốn giam giữ chúng ta vĩnh viễn. Trước khi có cơ hội, chúng ta chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi."
Người trong lòng im lặng một lúc, rồi lại cựa quậy không yên. Lam Vũ thả lỏng tay, cúi đầu nhìn xem nàng ấy muốn làm gì. Vừa cúi xuống, liền đón lấy một nụ hôn chụt lên chóp mũi. Nàng chớp mắt, nhìn chằm chằm Quý Linh Nguyệt. Nữ nhân lúc đầu còn bình tĩnh đối diện với nàng, nhưng chỉ một lát sau, khuôn mặt dần ửng đỏ, hàng mi khẽ run rẩy, ngại ngùng tránh đi ánh mắt. Lam Vũ bật cười, dùng hai tay nắn bóp má nàng ấy, không nặng không nhẹ mà xoa xoa: "Tự dưng lại chiếm tiện nghi của ta vậy?"
Bạn thấy sao?