Chương 96: & 97
Chương 96: Bảo vệ
Giữa không trung rộng lớn đột nhiên xuất hiện một bóng người, lao xuống dòng sông cuồn cuộn bên dưới. Lam Vũ bỗng mở mắt, thở gấp. Cảm giác ngạt thở không thể chịu đựng nổi đã biến mất. Nàng lộn người giữa không trung, vạt áo bay phấp phới. Khu rừng rậm rạp xanh tươi phía dưới lập tức phóng to trong tầm mắt. Lam Vũ nắm chặt tay, cảm thấy yêu lực dồi dào đang chảy ngược vào cơ thể.
Không hiểu sao, sau khi bị nuốt vào, nàng không hề cảm thấy đau đớn. Ngược lại, khí tức ở nơi này khiến nàng rất dễ chịu.
Tiếng nước ngày càng rõ ràng. Lam Vũ chuẩn bị sẵn sàng, "tùm" một tiếng rơi xuống. Sau khi bị dòng nước chảy xiết cuốn đi một quãng xa, nàng mới ngoi lên mặt nước, lau nước trên mặt xong, bên tai là tiếng chim hót lảnh lót, gió thổi hiu hiu. Thế giới trong tranh này lại yên bình và tĩnh lặng đến lạ thường.
Nhưng nàng nhanh chóng bị một chấm đen nhỏ trên không trung thu hút sự chú ý. Chấm đen đó lấp lánh ánh vàng, vừa vội vã vừa hỗn loạn. Xung quanh nàng còn có vài thân ảnh khác đang giao chiến. Lam Vũ giật mình, lặn một hơi xuống nước. Đôi chân thon dài của nàng hòa thành một chiếc đuôi cá khỏe mạnh, đẩy nàng nhanh chóng bơi về phía chấm đen.
Nàng mím chặt môi, lòng rối bời, có chút khó hiểu tại sao Quý Linh Nguyệt lại không triệu hồi nàng? Giờ cả hai đều đã bị nuốt vào, giãy giụa cũng vô ích. Quý Linh Nguyệt đáng lẽ phải triệu hồi nàng về bên cạnh mới đúng.
Trong dòng nước trong vắt, một luồng sáng bạc lướt qua như mũi tên rời cung. Sau khi xác định được vị trí, Lam Vũ phá vỡ mặt nước, bay về phía khu rừng phát ra tiếng ồn ào.
"A Nguyệt!"
Nữ nhân đang bị bao vây quay đầu lại, khuôn mặt xinh đẹp đã lấm lem những vết máu, y phục trắng bị vấy máu đỏ tươi gần hết nửa thân, trông thật kinh hoàng. Nhìn thấy Lam Vũ, vẻ mặt nàng ấy khẽ dịu lại, nàng vung kiếm đâm vào con yêu quái đang cản đường, nhân lúc hắn đang phòng bị, nàng cúi người chui qua dưới cánh tay hắn, lao về phía Lam Vũ.
Lam Vũ đón nàng ấy vào lòng, lập tức ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. Lồng ngực của người trong lòng nàng cũng phập phồng dữ dội, lông mày nhíu chặt, dường như đã kiệt sức. Nàng ấy nắm chặt vạt áo Lam Vũ, giọng khản đặc nói: "Ở đây, không có linh khí..."
"Không có linh khí?"
Lam Vũ còn chưa kịp suy nghĩ xem điều này có ý nghĩa gì, thì mấy con yêu quái ban nãy bao vây và tấn công Quý Linh Nguyệt đã quay lại, nhìn chằm chằm hai người với ánh mắt thèm thuồng. Nam nhân cầm đầu có đôi mắt màu cam vàng, trên đầu hắn là hai cái tai tròn đen, nhưng chóp tai lại vàng, nhìn bộ dạng thì là một con Báo Yêu. Hắn ta cầm kiếm sắc, giọng hung ác nói: "Ngươi cũng là yêu quái, tại sao lại bảo vệ con người này?"
Lam Vũ đẩy Quý Linh Nguyệt ra sau lưng mình, nhíu mày nói: "Nàng ấy không oán không thù gì với các ngươi, ra tay giết người chẳng phải là vô lý sao?"
"Không oán không thù?" Ánh mắt của Báo Yêu lộ ra sự hung ác, rít lên: "Ta đã bị lão già Huyên Như Lâm bắt vào đây mấy chục năm, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn ta. Không thấy được hắn, thì giết con cháu của hắn cũng không có gì khác nhau!" Nói rồi, hắn ta giơ kiếm chỉ vào Lam Vũ: "Nếu ngươi không tránh ra, ta không ngại giết cả ngươi luôn đâu. Dù sao thì mọi người đều bị mắc kẹt ở đây. Nhằm thoát khỏi cái nơi quỷ quái này, lấy yêu đan của ngươi để cho ta tăng tu vi cũng chẳng sao cả!"
Bạn thấy sao?