Chương 92: & 93
Chương 92: Tích đức
Trên tấm nệm mềm mại điểm xuyết những vệt sáng vàng ấm, chiếu sáng những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng trong không khí. nữ nhân nằm trên giường khẽ run hàng mi, một lúc sau, mới từ từ mở mắt, rồi lại rên rỉ mà nhắm lại.
Có người đang ôm nàng từ phía sau. Thấy nàng cử động, người đó khẽ hỏi: "Dậy rồi sao?"
Quý Linh Nguyệt hé miệng, nhưng cảm thấy cổ họng khô khốc, đầu cũng đau nhức. Nàng nhẹ nhàng xoa xoa giữa hai lông mày, vành tai vô thức giật giật.
... Khoan đã, tai?
Quý Linh Nguyệt sững sờ, đưa tay lên sờ vào cái tai lông xù trên đầu. Trong khoảnh khắc, hình ảnh nàng buông thả bản thân cầu hoan với Lam Vũ tràn ngập trong đầu. Toàn thân nàng cứng đờ, má dần ửng hồng.
Im lặng một lúc, Quý Linh Nguyệt nhắm mắt lại, từ từ lật người, vùi đầu vào lòng Lam Vũ.
Lam Vũ xoa xoa tai nàng, ngồi dậy bưng chén nước bên giường đút cho nàng. Quý Linh Nguyệt do dự một chút, cẩn thận chui ra ngoài, để tóc xõa ra uống nước. Uống xong, lại rúc vào lòng nàng không nhúc nhích.
Hành động này cũng giống hệt như một con mèo...
Lam Vũ vừa nghi ngờ nàng vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi tập tính của mèo, vừa dỗ dành: "Có dáng vẻ nào của nàng mà ta chưa từng thấy à, giờ lại xấu hổ làm gì?"
Trong lòng nàng truyền đến một giọng nói rầu rĩ: "Không giống nhau."
"Có gì mà không giống nhau, không phải chỉ mọc thêm một đôi tai... ưm..."
Quý Linh Nguyệt che miệng nàng lại, ngước mắt lên, xấu hổ và giận dữ nói: "Đừng nói nữa."
Lam Vũ gật đầu, đợi nàng bỏ tay ra, mới nói: "Đã giờ Thân (3-5h chiều) rồi."
"Giờ Thân?" Quý Linh Nguyệt giật mình, ngồi bật dậy: "Vậy Huyên Ngọc..."
"Không sao đâu." Lam Vũ ấn nàng xuống: "Buổi trưa lúc nàng ngủ, ta đã sang đó một chuyến. Thuốc của nàng, tối rồi uống cũng không muộn."
Quý Linh Nguyệt lúc này mới thả lỏng. Nàng co gối ngồi dậy, hai tay đặt ở giữa, chống lên giường. Nàng dường như không thấy tư thế này có gì sai, nheo mắt ngáp một cái, rồi nhăn mũi, trông có vẻ không thoải mái.
Thấy vậy, Lam Vũ lấy ra một hộp thuốc mỡ từ phía sau, cân nhắc nói: "Đêm qua có lẽ ta đã không biết nặng nhẹ. Nếu nàng khó chịu, hãy bôi cái này vào đi."
Quý Linh Nguyệt ngơ ngác nhìn nàng, một lúc lâu sau mới hiểu ý nàng. Khuôn mặt lập tức đỏ bừng, lùi lại phía sau từ chối: "Không cần... shhh..."
Lam Vũ vội vàng lo lắng hỏi: "Sao vậy? Đau ở đâu?"
Sắc mặt Quý Linh Nguyệt càng đỏ hơn. Nàng tùy ý co chân lại một cái, liền cảm thấy đau như kim châm. Lúc này nàng mới ý thức được tính nghiêm trọng, lắp bắp nói: "Lúc... lúc ta ngủ, sao nàng không bôi thuốc cho ta?"
Lam Vũ chớp mắt, lúng túng nói: "Nàng, nàng khó khăn lắm mới ngủ được, ta sợ lại làm nàng tỉnh giấc, rồi lại tiếp tục..."
Bạn thấy sao?