Chương 85: Hồ yêu
Một trận pháp phức tạp màu đỏ hiện lên trong không trung, tỏa ra ánh sáng chói lòa như ngọn lửa. Giây phút tiếp theo, thiếu nữ có khuôn mặt thanh tú ôm đầu gối xuất hiện ở trung tâm trận pháp, mơ hồ quay đầu lại.
Nàng nhanh chóng nhìn thấy nữ nhân đang xụ mặt ngồi trên giường, đột nhiên mở to mắt, vui mừng nói: "Sư phụ!"
Sắc mặt Lam Vũ lại càng tệ hơn. Vừa mới đưa tay lên che môi, Quý Linh Nguyệt đã đưa chén trà trong tay qua: "Sơn Diệp cũng không cố ý giấu nàng..."
"Chỉ có Sơn Diệp thôi sao?" Lam Vũ vừa kích động, liền ôm ngực ho khan: "Nàng cũng chẳng tốt hơn đâu, rõ ràng nàng biết từ sớm, mà vẫn không... không nói, khụ, không nói cho ta biết!"
"Là lỗi của ta." Quý Linh Nguyệt dịu giọng, vỗ nhẹ lưng nàng để an ủi: "Được rồi, đừng tức giận mà làm hỏng thân thể. Nào, uống chút nước cho nhuận họng."
Lam Vũ im lặng một lúc, tức giận lườm nàng một cái, cuối cùng vẫn ngượng ngùng cúi đầu, nhấp một ngụm nước từ tay nàng.
A Li thì nhanh nhẹn đứng dậy, vui vẻ chạy về phía Lam Vũ. Không ngờ vừa đi được nửa đường, đã bị Ngu Sơn Diệp tóm lấy eo, kéo lại: "Chậm thôi, sư phụ ngươi không chịu nổi một cú va chạm như này đâu."
A Li sững người: "Sư phụ bị sao vậy ạ?"
"Không sao." Lam Vũ không nhịn được lườm Ngu Sơn Diệp. Nữ nhân chớp chớp mắt, chột dạ ngẩng đầu lên trời, như thể muốn nhìn chằm chằm vào xà nhà đến mức có hoa văn.
Lam Vũ thở dốc, run rẩy chỉ vào nàng ta, khàn giọng nói: "Giải, giải đi."
A Li nhíu mày, hoài nghi nhìn nàng, rồi lại nhìn Ngu Sơn Diệp: "Giải cái gì ạ?"
Ngu Sơn Diệp ho khan một tiếng: "Giải thì giải, nóng nảy như vậy làm gì?"
Nói rồi, nàng tùy tiện rạch một vết trên đầu ngón tay, lấy máu làm mực, vẽ một phù ấn hoàn chỉnh trên trán A Li. Rất nhanh, vết máu trên làn da trắng nõn tỏa ra ánh sáng nhạt, hòa vào da thịt cô bé như một sinh vật sống, rồi biến mất.
"Ư!" A Li đột nhiên ôm trán, rên lên một tiếng đau đớn, lảo đảo muốn ngã xuống đất. Ngu Sơn Diệp vội vàng ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng xoa đầu nàng: "Được rồi, được rồi, sẽ ổn ngay thôi."
Lam Vũ theo bản năng muốn đứng dậy: "A Li?"
Nữ hài nắm chặt tay áo Ngu Sơn Diệp. Một lúc sau, nàng thở dốc ngẩng đầu lên, hàng mi cong vút đã ướt đẫm: "Sư phụ..."
"Ừm?"
Nàng mím môi, khẽ hỏi: "Vậy, kết khế ước không phải là chuyện tốt, đúng không ạ?"
Lam Vũ sững sờ, còn chưa kịp nói gì, A Li đã từ từ đứng thẳng dậy, lau vết nước ở khóe mắt: "Con đâu có ngốc, nếu là chuyện tốt, sư phụ tức giận như vậy làm gì?"
Lam Vũ khẽ thở dài, gượng cười an ủi: "Sư phụ còn muốn giữ hình tượng trước mặt ngươi một chút. Nếu ngươi biết sự thật, lại phát hiện ta bị kết khế dễ dàng như vậy, chẳng phải rất mất mặt sao?"
A Li lắc đầu, đẩy Ngu Sơn Diệp ra, đi đến bên cạnh Lam Vũ: "Sư phụ nên nói sớm cho con biết."
"Nói cho ngươi thì làm được gì? Chẳng phải chỉ thêm phiền não sao?"
Bạn thấy sao?