🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 82: Trả lại hết thảy

Tiếng bước chân gấp gáp, mùi máu tanh thoang thoảng lan đến. Diệp Khinh Quân nghe tiếng, quay đầu lại, nhíu mày nhìn người bị áp giải vào, giây phút sau, đồng tử bỗng co lại.

Nàng tiến lên hai bước, kinh ngạc nói: "Chuyện này là sao?"

Ngu Sơn Diệp vẫn luôn lặng lẽ đứng sau nàng cũng giật mình, vô thức chạy tới: "Lam Vũ!"

Lam Vũ vô hồn gục đầu xuống. Khi quỳ gối, thân thể mềm nhũn đổ về phía trước. Hai sợi xích vàng từ hai bên bay ra, quấn vào cổ tay nàng, kéo lên trên để nàng không ngã rạp xuống.

Ngu Sơn Diệp quỳ xuống bên cạnh, run sợ nâng mặt nàng lên.

Gạt đi mái tóc bạc rối bời, đập vào mắt là khuôn mặt trắng nõn đầy vết máu. Lam Vũ nhắm mắt, dường như đã mất đi tri giác. Đầu nàng vô lực dựa vào lòng bàn tay Ngu Sơn Diệp, hơi thở yếu ớt đến mức không thể nghe thấy.

Toàn thân Ngu Sơn Diệp cứng đờ, một lúc sau, nàng mắt đỏ hoe quay đầu lại. Hàng mi dài của Diệp Khinh Quân run lên, sau đó chậm rãi quay người, hỏi gằn từng câu từng chữ: "Sao chưa từng có ai nói cho ta biết, đồ nhi của ta... trước đó đã bị đánh đập?"

"Diệp trưởng lão..."

"Ai đánh?!"

Nữ nhân đột nhiên nâng cao giọng, khuôn mặt vốn dịu dàng giờ tràn ngập sự phẫn nộ. Ánh mắt lạnh lùng lướt qua từng người đang có mặt, cuối cùng dừng lại trên người Tần Tự.

Im lặng một lúc, nàng nghiến răng nói: "Là ngươi."

Lời này không phải một câu hỏi, mà là một lời khẳng định.

Nữ nhân nắm chặt tay, đau đớn nói: "Tần Tự, lại là ngươi!"

Tần Tự rũ mắt xuống, mặt không cảm xúc nói: "Nếu Chưởng môn đã định ra hình phạt, vậy việc ta ra tay trước quả thực là ta không đúng. Nếu ngươi cảm thấy căm phẫn, cứ việc báo thù lại."

"Báo thù?" Diệp Khinh Quân chợt cười nhạo một tiếng, lắc đầu: "Tần Tự, phải chăng ngươi nghĩ rằng, ta nhẫn nhịn bấy lâu nay, nên sẽ không dám thật sự xuống tay nặng với ngươi?"

Tần Tự: "Ta chưa từng..."

Lời còn chưa dứt, Diệp Khinh Quân đột nhiên bạo phát. Vạt áo nàng không gió tự bay, một thanh trường kiếm xanh thẫm mang theo sát khí lao về phía nam nhân.

Trì Kinh Hạc vội vàng quát: "Diệp Khinh Quân!"

Nhưng Tần Tự vẫn đứng yên tại chỗ, không hề né tránh. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một người đột nhiên nghiêng mình chắn trước Tần Tự, bị kiếm ảnh xuyên qua, lảo đảo quỳ xuống đất.

Đại điện yên tĩnh một lúc, rồi giọng nói vừa kinh ngạc vừa tức giận của Diệp Khinh Quân vang lên: "Quý Linh Nguyệt!"

Quý Linh Nguyệt run rẩy nôn ra một ngụm máu, chật vật ngã rạp trên mặt đất. Sắc mặt Tần Tự khẽ thay đổi, vô thức tiến lên, nhưng bị nàng giơ tay tránh đi.

Nữ nhân vừa thở hổn hển vừa ngẩng đầu lên, khuôn mặt đã hoàn toàn mất hết huyết sắc: "Chưởng môn, hai mươi roi, ra tay đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...