Chương 8: Ngươi đã đi đâu
Chiếc áo cộc màu xám phơi suốt một đêm, đến sáng cũng gần khô rồi.
Quý Linh Nguyệt vội vội vàng vàng mặc quần áo, cả khuôn mặt đỏ bừng đến tận mang tai. Thấy nàng ngượng ngùng như vậy, Lam Vũ nhất thời không dám lên tiếng, dịch sang một bên, cách nàng xa hơn một chút.
Một lúc sau, Quý Linh Nguyệt gãi gãi vạt áo mình, khẽ nói: "Xin lỗi."
Lam Vũ sững người, thầm nghĩ sao nàng ấy lại thích nói xin lỗi thế nhỉ, nhưng miệng vẫn đáp trôi chảy: "Không sao." Ngừng lại một chút, nàng bổ sung: "Ta mới là người phải nói xin lỗi, ngươi... ta..."
Quý Linh Nguyệt lắc đầu, lề mề quay đầu nhìn nàng, rồi lại nhanh chóng dời tầm mắt đi: "Ta biết, ngươi là vì muốn giúp ta", mặt nàng càng lúc càng đỏ, lắp bắp nói: "Không sao đâu, con gái ở thôn chúng ta, mười ba tuổi đã lấy chồng làm mẹ rồi. Ta đều hiểu, ta sẽ không trách ngươi đâu..."
Nàng ấy hiểu chuyện như vậy, Lam Vũ lại càng thấy chột dạ hơn. Hai người im lặng một lát, nàng ho khan một tiếng, đưa viên yêu đan tới: "Đây, cái này là do ngươi giết, ngươi cầm lấy đi."
Quý Linh Nguyệt do dự một lúc, nhưng không từ chối: "Cái này có tác dụng gì?"
"Cái này à, đợi ngươi kết đan xong, luyện hóa nó, là có thể hấp thu tu vi bên trong..."
Nàng còn chưa nói xong, Quý Linh Nguyệt đột nhiên ngước mắt lên, nghi ngờ nhìn nàng: "Sao ngươi lại biết nhiều như vậy?"
Lam Vũ sửng sốt, chớp chớp mắt, ấp úng nói: "Cái này... thực ra, thực ra nhà ta có người tu đạo, ta từ nhỏ đã được nghe qua..."
"Thật sao?" Quý Linh Nguyệt không nghi ngờ, thậm chí còn không nghĩ đến việc một thế gia tu đạo sao lại chưa từng nghe nói đến núi Hạo Thần. Nàng tin tưởng gật đầu, cẩn thận đặt viên yêu đan tròn vo kia vào trong túi đeo của mình.
Sau khi thu dọn đồ đạc xong, nàng đứng dậy, nói: "Chúng ta lên đường thôi."
Lam Vũ cầu còn không được, vội vàng đứng dậy, đứng bên cạnh nàng.
Nàng cao hơn Quý Linh Nguyệt một chút, cô gái nhỏ phải ngẩng đầu lên nhìn nàng. Nhưng chỉ nhìn một cái, nàng ấy liền nhớ lại chuyện tối qua, mặt nóng ran, cụp mắt xuống, đi trước.
Không biết có phải là ảo giác của Lam Vũ không, nàng luôn cảm thấy Quý Linh Nguyệt đã mềm mỏng hơn rất nhiều, khi nói chuyện cũng không còn nhìn vào mắt nàng nữa, ánh mắt luôn lướt qua người nàng rất nhanh, trông rất ngượng ngùng xoắn xít.
Lam Vũ giả vờ bình tĩnh, mắt nhìn thẳng phía trước, nhưng trong lòng lại nghĩ cách từ biệt Quý Linh Nguyệt sau khi xuống núi.
Mặc dù tối qua đã "như thế như thế" rồi, nhưng Quý Linh Nguyệt nói không sao, vậy nàng... nàng cũng không cần quá để tâm.
Dù sao, nàng chỉ là một giao nhân nhỏ xấu xa, không phải là một chính nhân quân tử gì cả.
Đến buổi chiều, thị trấn mà Quý Linh Nguyệt nói cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt. Lam Vũ phấn chấn, đôi chân vốn đang mỏi nhừ lại có sức lực, đi theo nữ hài một mạch xuống dưới chân núi.
Bạn thấy sao?