🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 79: Không tốt

Mặt trời mọc, trăng lặn, ánh nắng ấm áp xuyên qua cửa sổ chiếu lên khuôn mặt thư thái của nữ nhân, để lại những đốm sáng lấp lánh màu vàng. Chẳng mấy chốc, hàng mi dài cong vút khẽ run lên một cách bất an, từ từ hé mở, để lộ đôi mắt đen láy bên dưới.

Nàng ngơ ngác nằm một lúc, con ngươi chậm rãi chuyển động. Khi nhận ra môi trường xa lạ, nàng lập tức cứng người, ngồi bật dậy.

Đầu ngón tay chạm phải sợi tóc mềm mại, nàng sững người một chút, hoảng hốt quay đầu lại nhìn, cho đến khi nhìn thấy mái tóc bạc kia mới chớp chớp mắt, trái tim treo ngược cũng tạm buông xuống.

Mặc dù chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, nàng vẫn thở phào nhẹ nhõm, an tâm nằm xuống.

Cơ thể tu sĩ vốn rất bền bỉ, dù tối qua để lại rất nhiều vết roi, nhìn rất đáng sợ, nhưng giờ đây cũng đã mờ đi nhiều. Quý Linh Nguyệt không để ý đến những vết tích đó, nàng lật người, áp sát vào Lam Vũ, lại ngửi thấy một mùi hương gỗ thoang thoảng.

Nàng nhăn mũi, một lòng muốn tìm ra mùi hương đó từ đâu mà ra. Nàng ngửi ngửi trên khuôn mặt của nữ nhân, rồi chui vào lòng Lam Vũ, thò đầu ra áp vào cổ nàng ấy. Lam Vũ cảm thấy ngứa ngáy vì mái tóc mềm mại của nàng, uể oải mở mắt, cảm nhận cái đầu đang cọ qua cọ lại trong lòng mình, liền đưa tay giữ lấy cằm nàng, khàn giọng hỏi: "Ngửi gì vậy, thật sự muốn làm cún con à?"

Quý Linh Nguyệt theo bản năng đáp: "Cún con gì..."

Nói được nửa câu, nàng bỗng khựng lại, cơ thể cũng trở nên cứng đờ.

Lam Vũ chống một bên má, lười biếng hỏi: "Nhớ ra rồi à?". Nàng lắc lắc cằm Quý Linh Nguyệt trong tay, cười nói: "Quý cún con?"

Hàng mi dài của Quý Linh Nguyệt khẽ run, nâng đôi mắt ướt át lên trừng nàng một cái, rồi giãy giụa kéo đầu mình ra khỏi tay Lam Vũ, xoay người chui vào trong chăn.

Lam Vũ bị cuốn mất chăn cũng không tức giận, nàng vui vẻ đưa tay vỗ vỗ Quý Linh Nguyệt: "Hôm nay không đi giảng bài à?"

Giọng nói rầu rĩ từ trong chăn vọng ra: "Năm ngày nữa mới đến buổi học tiếp theo."

Nàng "ồ" một tiếng, định kéo người ra, nhưng xoay một vòng vẫn không tìm thấy chỗ nào để cạy mở. Quý Linh Nguyệt siết chặt mép chăn, như thể muốn tự bọc mình thành cái kén, Lam Vũ không khỏi lo lắng hỏi: "Nàng không thấy ngột ngạt sao?"

Đợi một lúc, không thấy ai trả lời, Lam Vũ chớp mắt, dịu dàng hỏi: "Thật sự không ra à?"

"Ừm."

"Được rồi." Lam Vũ đặt tay lên giường, gõ nhịp: "Nàng không ra là ta đi đấy."

Im lặng một lúc, Quý Linh Nguyệt chậm rãi thò đầu ra, hừ một tiếng: "Nàng không đi được đâu, ta sẽ... Á!"

Nàng ngạc nhiên cúi đầu nhìn, thấy sợi dây mây màu xanh từ lúc nào đã quấn quanh eo mình, ký ức đêm qua lại hiện về: "Nàng, buông ra!"

Lam Vũ cười nói: "Nếu nàng thực sự muốn ta buông, ta đã buông từ lâu rồi."

Không buông, còn chẳng phải là vì Quý Linh Nguyệt hoàn toàn không nghiêm túc, nên cũng không định dùng đến khế ước sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...