Chương 77: Không phản kháng (H+) (BDSM)
Lam Vũ quỳ một chân trên giường, khi cúi đầu, mái tóc bạc óng ả như tơ lụa trượt xuống vai. Trong lòng bàn tay nàng xuất hiện một cây roi mây hơi thô, nàng cầm lên ước lượng, liếc nhìn Quý Linh Nguyệt đang vô thức run rẩy, điềm tĩnh hỏi: "Còn muốn đánh nữa không?"
Vốn tưởng rằng những hành động này sẽ dọa cho cái người say xỉn kia biết sợ mà quay đầu, không ngờ Quý Linh Nguyệt lại ngây ngô nhìn nàng một lúc, rồi đột nhiên nói: "Nàng thật xinh đẹp."
Lam Vũ sững sờ, ngước mắt lên nhìn nàng: "Hửm?"
Khuôn mặt Quý Linh Nguyệt dần ửng đỏ, chớp chớp mắt, ngượng ngùng nói: "Lần đầu gặp nàng, ta đã thấy nàng rất đẹp rồi."
Thiếu nữ áo xanh ngủ say dưới gốc cây, vùi mình giữa những đóa hoa dại lãng mạn, tựa như một tiên nhân không thuộc về cõi phàm, bất ngờ xuất hiện trước mắt nàng. Nàng liếc nhìn một cái, dửng dưng lướt qua, đi một quãng đường rất xa, rồi cuối cùng vẫn chần chừ quay trở lại, cõng nữ hài đi bộ mấy dặm đường, cho đến khi tới ngôi miếu hoang kia.
Nàng khẽ nói: "Ta vốn... không định cứu nàng. Cách đó không lâu, ta đã cứu một con mèo, nhưng kết quả chẳng tốt đẹp gì..."
Hàng mi dài của Lam Vũ khẽ run, nàng hạ giọng hỏi: "Vậy tại sao, cuối cùng vẫn cứu?"
Nữ nhân ấp úng đáp: "Bởi vì, trông nàng hình như rất khó chịu..."
Lam Vũ mím môi, dịu dàng vuốt ve má nàng: "Đã vất vả cho nàng rồi."
Quý Linh Nguyệt khẽ rên một tiếng, nghiêng đầu, đầy lưu luyến dụi dụi vào lòng bàn tay nàng: "Không vất vả."
Lam Vũ thở ra một hơi, đột nhiên không muốn giày vò nàng ấy nữa. Vừa định thả nàng ấy ra, nữ nhân lại quỳ gối tiến lên hai bước, loạng choạng ngã vào lòng nàng, lẩm bẩm một câu không rõ nghĩa. Sau đó, nàng ấy chậm rãi ngẩng đầu lên, ngây thơ hỏi: "Sao nàng vẫn chưa đánh ta?"
Lam Vũ bật cười: "Sao ta lại có cảm giác, nàng đang mong chờ ta đánh nàng vậy?"
Quý Linh Nguyệt chớp chớp mắt: "Sao nàng biết?"
Lam Vũ nghẹn lời, bất lực nhéo cằm nàng ấy: "Khi say, nàng thật sự rất thành thật."
Quý Linh Nguyệt ngốc nghếch cười khúc khích, đắc ý nói: "Dù sao thì nàng cũng thích ta, sẽ không đánh thật đâu."
Lam Vũ: ...
Nàng "chậc" một tiếng, đột nhiên hỏi: "Còn nhớ lời nàng đã nói trước đó không?"
"Lời nào?"
"Sẽ không phản kháng."
Quý Linh Nguyệt sững người, mới vừa mở to mắt, những sợi dây mây trói trên người nàng đột nhiên siết chặt lại. Một đầu quấn vào tứ chi của nàng, đầu còn lại thì quấn vào bốn góc giường, ngay lập tức kéo nàng ra giữa giường, treo lơ lửng giữa không trung, cách tấm ga trải giường dưới thân khoảng nửa thước.
Quý Linh Nguyệt vô thức giãy giụa: "Lam Vũ..."
"Bốp!"
Cây roi mây thô ráp không chút khách khí quất thẳng vào bụng dưới trắng nõn của nàng, để lại một vết hằn đỏ ửng rõ rệt. Quý Linh Nguyệt run lên, hai chân bất lực đung đưa trong không trung: "Lam Vũ..."
Bạn thấy sao?