Chương 76: Song linh căn
"Sư muội."
Phía trước có người khẽ gọi, một bàn tay nhẹ nhàng nâng đỡ mặt nàng. Quý Linh Nguyệt khó chịu nheo mắt, lắc lắc đầu, muốn tránh khỏi cái chạm của người đó, nhưng cơ thể lại ngã ra sau.
"Ôi chao," nữ nhân kêu lên một tiếng hốt hoảng, vội vàng đỡ lấy vai nàng, kinh ngạc nói: "Hóa ra ngươi không uống được rượu à? Vậy sao còn uống nhiều thế?"
Nam nhân ngồi bên cạnh nói: "Ta đã bảo chưa từng thấy Quý sư muội uống rượu mà nàng không tin."
"Vậy phải làm sao đây? Chúng ta đưa muội ấy về nhé?"
Quý Linh Nguyệt chớp mắt, khó khăn lắm mới lấy lại được một chút tỉnh táo từ bộ não nhão như hồ dán, khàn giọng nói: "Không cần đâu, để ta tự về được rồi."
Nói rồi, nàng chống tay lên bàn từ từ đứng dậy, ôm mặt mình một lúc, rồi loạng choạng quay người, từng bước đi xuống lầu.
"Này!" Thấy nàng như sắp trượt chân ngã xuống, nữ nhân nhanh chóng tiến lên, khoác tay qua vai nàng, lo lắng nói: "Ngươi như thế này sao có thể tự về được? Có nhớ đường không? Có đứng vững trên kiếm không? Hay là gọi Đan Bách tới, để nó đưa ngươi về nhé."
Quý Linh Nguyệt đẩy nàng ta ra: "Không cần," im lặng một lúc, nàng lơ mơ nói: "Có người đón ta..."
"Ai?"
Nàng tiếp tục đi xuống lầu, khẽ nói: "Là người của ta, người trong lòng của ta..."
"Cái gì?" Nữ nhân nghe không rõ, định đuổi theo lần nữa, nhưng bị nam nhân bên cạnh kéo lại: "Thôi được rồi, Quý sư muội không muốn nàng đưa về, vậy không cần thuyết phục nữa."
"Nhưng mà..."
"Muội ấy là tu sĩ Hợp thể kỳ, có thể xảy ra chuyện gì chứ?"
"... Thôi được rồi."
Một lát sau, Quý Linh Nguyệt bước ra khỏi tửu lầu đèn hoa rực rỡ, mơ mơ màng màng hòa vào đám đông náo nhiệt. Khi lấy lại được ý thức, nàng đã dừng lại bên bờ sông không một bóng người. Gió đêm thổi qua, mang theo từng đợt hơi lạnh. Nàng chớp mắt, cúi đầu, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt nước đen láy, một lúc lâu, lẩm bẩm một mình: "Ta xấu xa đến vậy sao?"
Một chiếc lá khô rơi xuống, làm dấy lên những gợn sóng. Gương mặt xinh đẹp dần trở nên mơ hồ. Quý Linh Nguyệt thở dài, ngồi xổm xuống ôm đầu gối, khẽ gọi: "Lam Vũ..."
Pháp trận màu vàng hiện lên. Con cá nhỏ ngáp một cái, quay người bơi ra, phàn nàn như thường lệ: "Sao nàng cứ gọi ta lúc ta đang ngủ thế..."
Sau khi nhìn rõ tình trạng của nữ nhân trước mặt, nàng bỗng sững lại, đứng yên tại chỗ.
Đôi mắt Quý Linh Nguyệt long lanh nước, khuôn mặt trắng trẻo phủ một lớp phấn mỏng. Nàng nheo mắt lại, xòe tay về phía Lam Vũ, giọng mềm như bông: "Ôm ôm."
Lam Vũ còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Quý Linh Nguyệt lao về phía trước, liền vội vàng tiến lên, khi biến thành hình dáng con người, hai cánh tay cũng luồn qua nách Quý Linh Nguyệt, ôm nàng ấy vào lòng. Lam Vũ cúi đầu, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, nhíu mày hỏi: "Học uống rượu từ khi nào thế?"
Bạn thấy sao?