Chương 7: Xin lỗi (H)
Ánh trăng trong trẻo, dòng nước treo trên vách đá hợp thành thác, hệt như một dải lụa trắng bạc tựa mây mà chẳng phải sương. Nước bắn tung tóe, trắng như tuyết, va ầm ầm vào đá đen, vỡ thành từng hạt châu trong suốt rơi xuống mặt nước, tạo ra những đợt sóng lăn tăn.
Trong tiếng gầm vang đó, nếu không ghé sát lại gần, Lam Vũ hoàn toàn không thể nghe thấy tiếng rên nhỏ nhẹ của cô gái nhỏ.
"Lam, Lam Vũ..." Quý Linh Nguyệt nghẹn ngào gọi, những ngón tay thon gầy nắm chặt vạt áo ướt sũng của Lam Vũ, hai bắp chân nhỏ ngâm trong nước, không kìm được run rẩy.
Lam Vũ "ừ" một tiếng, mím môi, nhíu mày, cánh tay khẽ đong đưa, như đang làm một việc gì đó nghiêm túc và đứng đắn.
Không biết khi Quý Linh Nguyệt tỉnh lại sẽ nghĩ thế nào đây.
Lam Vũ tê dại dùng ngón tay xoa xoa hạt đậu nhỏ ướt át kia, suy nghĩ có chút bay bổng.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Sao mọi chuyện lại thành ra thế này?
Rõ ràng, rõ ràng nàng cũng là một giao nhân nhỏ chưa trưởng thành, vậy mà lại đang làm chuyện này với một con người.
"Ưm..." Quý Linh Nguyệt run lên, cửa huyệt khép mở, dâm thủy chảy ra dầm dề trên lòng bàn tay Lam Vũ, nàng thở dốc, vùi đầu vào vai Lam Vũ.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
Lam Vũ do dự một chút, cánh tay đang ôm nàng cẩn thận xoa xoa lưng, an ủi: "Còn khó chịu không?"
Sau một lúc lâu, Quý Linh Nguyệt khẽ "ừ" một tiếng, mang theo tiếng nức nở.
Lam Vũ ưu sầu nhắm mắt lại.
Dù sao thì Quý Linh Nguyệt trở thành bộ dáng hiện tại đều là vì cứu nàng, Lam Vũ cảm thấy áy náy, bàn tay xoa xoa cánh hoa mềm mại, xoa ra dịch thủy ẩm ướt, rồi lại ấn lên nhụy hoa mẫn cảm mà day day.
Bạn thấy sao?