Chương 69: Đa dạng (H+ Xúc tu)
"Nghỉ ngơi?"
Quý Linh Nguyệt sững lại, ánh mắt đặt trên lưng Lam Vũ, thấy nàng lười biếng cởi quần áo, cởi giày vớ, cặp xương bướm xinh đẹp duỗi ra rồi co lại, tạo nên đường cong nhấp nhô dưới lớp quần áo mỏng. Mái tóc bạc óng mượt rũ xuống như thác nước. Lam Vũ đưa ngón tay lên, linh lực màu xanh lam thuận lợi tuôn ra, làm sạch cơ thể.
Làm xong những việc này, nàng nhấc chân lên giường, vén chăn, thoải mái nằm xuống.
Quý Linh Nguyệt hỏi: "Đi ngủ sớm vậy sao?"
Lam Vũ: "Ừm."
Nàng mím môi, đột nhiên "lẹt xẹt" chạy tới, nhảy lên giường, nhấn mạnh: "Cái này là chăn của ta."
Lam Vũ mặt dày nói: "Của nàng chính là của ta."
Quý Linh Nguyệt lập tức cúi đầu, nhíu mày, bất mãn nhìn nàng. Lam Vũ không khỏi rụt người xuống dưới chăn, chỉ lộ ra đôi mắt sáng quắc, lén lút nhìn nàng như một tên trộm. Thấy bộ dạng đó của nàng, Quý Linh Nguyệt càng bực bội hơn, dứt khoát nắm lấy chăn kéo về phía mình: "Trả lại cho ta!"
"Này... nàng cũng, nàng cũng đâu có sợ lạnh, cần gì chăn chứ. Chờ đã, đừng kéo mà..." Lam Vũ không thể giật lại Quý Linh Nguyệt, chẳng mấy chốc chỉ còn lại một góc nhỏ. Nàng im lặng một lúc, rồi lấy góc nhỏ đó đắp lên bụng, nhìn người đang quay lưng lại với mình thì lại cuộn người trong chăn như con nhộng, bất lực nói: "Sao lại có người trẻ con như nàng vậy chứ?"
Quý Linh Nguyệt "hừ" một tiếng: "Sao lại có yêu quái không hiểu lãng mạn như nàng vậy chứ?"
Lam Vũ sững lại. Cuối cùng cũng phản ứng kịp, không nhịn được cười một tiếng: "Nhưng ta vốn dĩ không phải yêu quái thông minh mà."
"Nàng lúc nào cũng có cớ..." Quý Linh Nguyệt nắm chặt chăn, đang định quay đầu lại để lên án nàng, liền bị Lam Vũ ôm cả người cả chăn vào lòng: "Nàng muốn thì nói với ta là được."
Quý Linh Nguyệt theo bản năng co lại, lẩm bẩm: "Nhưng lúc nào cũng là ta chủ động..."
Lam Vũ cong mắt, lôi nàng ra khỏi chăn: "Vậy ta hứa với nàng, sau này ta sẽ chủ động."
"Nói thì dễ," Quý Linh Nguyệt nửa đẩy nửa mời bị nàng lật người lại, xụ mặt nói: "Dù có chủ động, nàng cũng chẳng nhiệt tình, chẳng bày ra được cái gì đa dạng cả..."
Lam Vũ lập tức dừng động tác: "Đa dạng?"
Nàng mơ hồ nhíu mày, một lúc sau, do dự nói: "Thì ra nàng thích như vậy à."
Quý Linh Nguyệt sững lại, theo bản năng nói: "Ta không có ý đó..."
Lam Vũ lại duỗi tay ra một chút. Một sợi dây trắng đột nhiên vụt ra, quấn lấy cổ tay Quý Linh Nguyệt một cách linh hoạt. Nàng đột nhiên mở to mắt, theo bản năng giãy giụa một cái, không thoát ra được, bèn ngước lên nhìn Lam Vũ. Cố tỏ ra bình tĩnh nói: "Nàng, nàng muốn trói ta lại rồi làm à?"
"Không phải nàng nói ta không nhiệt tình, không đa dạng sao?" Lam Vũ chống nửa người trên, từ trên cao nhìn xuống nàng: "Vậy đêm nay chúng ta thử cái khác xem sao."
Nói rồi, nàng rũ mắt xuống, cúi người hôn nàng ấy. Quý Linh Nguyệt tuy hồi hộp, nhưng thấy nàng lại gần thì vẫn ngoan ngoãn hé miệng, chủ động ngậm lấy môi lưỡi nàng. Vì bị trói chặt cổ tay, nàng đành giơ cánh tay lên, ôm cái đầu bạc của Lam Vũ vào lòng.
Bạn thấy sao?