Chương 61: Ác mộng
Quý Linh Nguyệt ngước mắt lên, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đang đi phía trước.
Trong khu rừng dưới ánh trăng, bên tai là tiếng suối chảy róc rách. Mỗi một bước đi đều sẽ làm kinh động từng đàn đom đóm. Ánh sáng xanh lục lấp lánh bay lượn trong núi rừng tĩnh mịch, thoắt ẩn thoắt hiện, chiếu sáng góc nghiêng xinh đẹp của người kia.
Thế giới này dường như chỉ còn lại hai người các nàng.
Quý Linh Nguyệt nhìn tay hai người đang nắm chặt lấy nhau, không hỏi nàng ấy muốn dẫn mình đi đâu, cũng không hỏi nàng ấy định làm chuyện gì. Nàng chỉ lặng lẽ bước theo sau.
Lam Vũ mặc một bộ đạo bào màu trắng. Mái tóc đen mượt được tết thành vài bím nhỏ vén ra sau tai. Đi đến một bụi hoa Dạ Lô màu tím u buồn, nàng cuối cùng cũng dừng bước, quay đầu nhìn Quý Linh Nguyệt, mỉm cười: "Đến rồi."
Quý Linh Nguyệt theo bản năng đứng cạnh nàng, hỏi: "Đến đây để làm gì?"
Lam Vũ nhướng mày, nhìn nàng bằng ánh mắt khó hiểu: "Đương nhiên là để bù đắp quà sinh nhật cho ngươi." Nàng ấy tiến lại gần Quý Linh Nguyệt, nghiêm túc nói: "Mấy ngày trước ta lại bị trưởng lão phạt chép sách, nên đã bỏ lỡ sinh nhật mười chín tuổi của ngươi, là lỗi của ta, ta biết ngươi giận, ta xin lỗi, tha thứ cho ta có được không?"
Sinh nhật mười chín tuổi?
Quý Linh Nguyệt lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không tài nào nghĩ ra được. Người trước mặt đã áp sát, ôm eo nàng rồi lùi lại một bước, ngã vào bụi hoa, và nàng nằm dưới bầu trời đầy sao, giữa bầy đom đóm, ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt xinh đẹp và lanh lợi của Lam Vũ từ từ phóng đại.
Mái tóc đen dài quấn lấy nhau. Thiếu nữ dịu dàng hôn nàng.
Ngón tay Quý Linh Nguyệt hơi cuộn lại. Trong lòng giằng xé rất lâu. Cuối cùng, nàng thỏa hiệp, đưa tay ôm lấy người trên mình, ngẩng đầu đáp lại.
Trong mắt Lam Vũ chỉ có hình bóng của một mình nàng. Mỗi nụ hôn đều như vô cùng thành kính. Lòng Quý Linh Nguyệt dần dâng lên sự thỏa mãn vô hạn. Nàng nũng nịu "hừ" một tiếng từ cổ họng, nhắm mắt lại, môi lưỡi đan xen cùng Lam Vũ. Nàng muốn vòng tay qua cổ nàng ấy, nhưng cổ tay lại bị kìm chặt rồi ấn xuống đất.
Cơ thể mềm mại đột nhiên rời xa. Quý Linh Nguyệt mơ màng mở mắt. Đôi mắt đen láy phủ một lớp hơi nước mịt mờ. Lam Vũ cúi đầu nhìn nàng một lúc, cuối cùng vẫn buông tay, quay người đi, không biết định làm gì.
Quý Linh Nguyệt theo bản năng túm lấy vạt áo của nàng: "Ngươi đi đâu vậy?"
Giọng nói của Lam Vũ bỗng trở nên lạnh lùng hơn rất nhiều, như thể từ chân trời vọng lại, nhẹ bẫng: "Ta phải trở về nhà rồi."
Quý Linh Nguyệt sững sờ, sắc mặt lập tức trắng bệch.
Nàng thì thào: "Đừng..."
Lam Vũ tàn nhẫn gạt tay nàng ra, đứng dậy đi về phía xa. Quý Linh Nguyệt hoảng loạn bò dậy, loạng choạng đuổi theo nàng. Quần áo thậm chí còn xộc xệch. Nàng từ phía sau ôm chặt lấy Lam Vũ, nói năng lộn xộn: "Đừng đi, đừng bỏ lại ta... Lam Vũ, Lam Vũ..."
Bạn thấy sao?