🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 60: Mộng Yêu

Mộng Yêu: Yêu quái thao túng giấc mơ

~~~~~~~~~~

Giấc ngủ này của Quý Linh Nguyệt rất sâu, một chút ý thức cũng không còn. Khi nàng tỉnh dậy, ngoài cửa sổ đã lại là ánh sao lấp lánh, tĩnh mịch và an lành. Quý Linh Nguyệt vươn vai, từ từ ngồi dậy, ngây người một lúc, rồi mới nhớ lại chuyện đã xảy ra đêm qua.

Khuôn mặt nàng không khỏi nóng bừng lên. Nàng cụp mắt xuống, nhìn thấy những dấu hôn rải rác trên đùi, lập tức càng thêm xấu hổ, siết chặt tấm chăn trên người. Mãi mới bình tĩnh lại, rồi nàng bỗng nhận ra bên cạnh thiếu mất một người. Không kìm được nhíu mày, khàn giọng gọi: "Lam Vũ."

Xung quanh yên tĩnh, không ai đáp lại. Nàng gọi xong, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi lá cây xào xạc ngoài cửa. Một cảm giác hoảng sợ vô cớ dâng lên trong lòng. Quý Linh Nguyệt tùy tiện kéo một chiếc áo khoác lên người, chân trần nhảy xuống giường, lớn tiếng gọi: "Lam Vũ!"

Vẫn không ai đáp lại.

Quý Linh Nguyệt cô đơn đứng trong bóng tối. Hơi thở nàng dồn dập, lồng ngực phập phồng vài cái, bỗng đưa tay kết ấn, niệm chú triệu hồi.

Ánh sáng vàng lóe lên, Giao Nhân tóc bạc liền xuất hiện trong phòng. Nàng mặc quần áo đơn giản, trên tay bưng một ấm trà. Vì khung cảnh đột ngột thay đổi mà ngơ ngác chớp chớp mắt.

Quý Linh Nguyệt bước nhanh tới, lao vào lòng nàng.

Lam Vũ giật mình, theo bản năng giơ tay lên. Đến khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc trong lòng, nàng mới thả lỏng, hỏi: "Sao thế?"

Quý Linh Nguyệt buồn bã nói: "Nàng đi đâu vậy?"

"Ta đi pha trà. Vừa hay, ta vốn định mang cho nàng uống. Bây giờ thì nhanh hơn cả ta tự đi về luôn rồi."

Quý Linh Nguyệt im lặng một lúc, rồi nói: "Sau này nếu nàng ra ngoài, nhớ phải báo trước với ta."

Lam Vũ nhướng mày: "Nếu nàng đang say giấc thì sao?"

"Vậy thì gọi ta dậy."

Lam Vũ cười, vỗ vỗ lưng nàng: "Được. Có khát không, đã ngủ cả ngày rồi."

Quý Linh Nguyệt gật đầu, ra khỏi lòng nàng, ngoan ngoãn bưng chén trà nhấp một ngụm, nhíu mày: "Trong trà có thêm gì vậy?"

"Nàng nếm ra rồi à." Lam Vũ nói: "Ta cho thêm bột san hô. Là một loại dược liệu trong biển của chúng ta. Có khả năng bồi bổ cơ thể, bổ sung khí huyết."

Quý Linh Nguyệt yên tâm, uống cạn một hơi, hỏi: "Bây giờ là giờ nào rồi?"

"Giờ Tý rồi." Lam Vũ nói: "Sáng nay vị Hoàng Đế kia có phái người đến. Ta nói nàng không khỏe, không tiện gặp khách, nên họ đã rời đi rồi. Lúc sau thì tiểu công chúa kia cũng đến một chuyến."

"Nàng gặp nàng ta à?"

"Đương nhiên là không. Ta đâu có rảnh rỗi mà chơi với nàng ta."

Quý Linh Nguyệt hừ một tiếng: "Sao, trước đó không phải còn nói nàng ta đáng yêu à, giờ lại không có thời gian chơi với nàng ta?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...