Chương 6: Độc
Thật đáng sợ!
Đứa trẻ loài người đáng sợ kia nói xong thì mềm như bông mà ngã xuống.
Lam Vũ bỗng nhảy lùi lại một bước, liếc nhìn khu rừng tối đen như mực xung quanh, nhưng lại không thể cất bước, nàng cứng đờ tại chỗ, nhẩm tính khả năng bị lạc nếu một mình bỏ chạy. Sau khi trải qua vô số cuộc đấu tranh tư tưởng, nàng vẫn lề mề tiến lại gần, run rẩy hỏi: "Ngươi, ngươi làm sao vậy?"
Quý Linh Nguyệt không nói một tiếng. Nàng nhắm chặt hai mắt, má ửng hồng, lồng ngực phập phồng càng lúc càng dữ dội, như thể không thở nổi. Lam Vũ cảm thấy không ổn, nhíu mày, ngồi xuống chạm vào trán nàng.
"Nóng quá..." Nàng khẽ kêu lên, ánh mắt lướt xuống, dừng lại ở hai vết máu nhỏ trên cổ cô gái.
Hóa ra là vậy, nọc độc mà con rắn định dùng lên người nàng, lúc đó hình như đã cắn vào người Quý Linh Nguyệt.
Có lẽ vì trúng độc nên nàng ấy mới biểu hiện đáng sợ như vậy.
Lam Vũ tự an ủi trong lòng một phen, quả thực đã bớt căng thẳng hơn. Nàng cẩn thận tránh vết máu khắp nơi, nhặt con dao kia lên, rối rắm nhìn cái xác rắn không đầu bốc mùi tanh nồng một lúc lâu, rồi cắn răng mổ bụng nó.
Lấy xong mật rắn, Lam Vũ vội chạy về, bóp cằm Quý Linh Nguyệt, ép cho nàng nuốt vào.
"Ưm!" Quý Linh Nguyệt nhíu mày, theo bản năng muốn nhổ ra, nhưng bị Lam Vũ bịt miệng. Cổ họng nàng khẽ động, thứ đắng ngắt tanh tưởi kia liền bị nuốt xuống.
Nàng khó chịu mở mắt, trong tầm nhìn mông lung là khuôn mặt tú lệ thoát tục của Lam Vũ. Đôi mắt đen láy của thiếu nữ không chớp, chăm chú nhìn nàng, lo lắng hỏi: "Ngươi cảm thấy thế nào?"
"Ta..." Nàng hé miệng. Trong cơ thể như có một ngọn lửa, ép ra những hạt mồ hôi li ti, chẳng mấy chốc đã làm ướt xiêm y. Nàng khẽ nức nở một tiếng, nghẹn ngào nói: "Nước..."
"Được, được, ta đưa ngươi đi." Lam Vũ thở phào nhẹ nhõm, cúi người cõng nàng lên, chạy về phía khe suối gần đó.
Cách lớp áo, nàng vẫn có thể cảm nhận được hơi nóng bỏng rát. Cơ thể Quý Linh Nguyệt nóng hổi, hơi thở nóng hầm hập thỉnh thoảng phả vào sau gáy nàng, khiến nàng nổi da gà. Đối với một giao nhân sống lâu dưới biển sâu, điều này thật khó mà chịu đựng được. Lam Vũ tăng tốc, đặt người xuống bên bờ suối sâu rồi vội vàng lùi ra xa một chút.
Quý Linh Nguyệt cuộn tròn trên đất, khó khăn lật người, đặt lòng bàn tay vào làn nước mát lạnh, nàng mím môi, hàng mi dính hơi nước bốc lên. Sau khi cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nàng liền bò về phía trước, cắm đầu lao xuống hồ nước.
"Ê?" Lam Vũ sững sờ, đứng bên bờ suối nhìn xuống, chỉ thấy một cơ thể gầy gò đang chìm dần.
Đây là đang làm cái gì vậy?
Lam Vũ đứng trên bờ nhìn chằm chằm một lúc, thấy nàng ấy vẫn không nhúc nhích, dần dần cũng có chút lo lắng. Sau khi bất an đi qua đi lại vài vòng, nàng cắn răng, "tùm" một tiếng nhảy xuống nước, bơi về phía Quý Linh Nguyệt.
Bạn thấy sao?