🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 59: Từ từ (H nhẹ)

Ánh hoàng hôn cuối ngày rải xuống mặt hồ. Ánh sáng và bóng tối nhỏ vụn chia đôi con thuyền. Cái bóng chảy trên mặt nước khẽ lay động theo những gợn sóng. Không lâu sau, có tiếng hô hoán kinh hãi vang lên, một tiếng "bùm" truyền đến từ mặt nước.

Lam Vũ quay đầu nhìn theo tiếng động, thấy trên chiếc du thuyền đã trôi trên hồ từ lâu bỗng nhiên xuất hiện rất nhiều người. Vài nữ tỳ nhoài người trên mạn thuyền nhìn xuống mặt nước, hoảng hốt kêu lên: "Công chúa rơi xuống nước rồi! Mau đến cứu người đi!"

Lại nhìn mặt nước, chỉ còn một tầng gợn sóng lờ mờ khẽ lan tỏa, e là người đã chìm xuống rồi.

Lam Vũ nhíu mày, liếc nhìn những tên thị vệ từ trên bờ nhảy xuống, vất vả bơi về phía thuyền, không nhịn được "chậc" một tiếng.

Chậm chạp như vậy, bơi tới nơi thì người đã uống xong canh Mạnh Bà.

Nghĩ như vậy, nàng liền khẽ động thân hình, hóa thành một luồng ánh sáng bạch kim nhẹ nhàng uyển chuyển, trong chớp mắt đã bay đến bên thuyền, lao xuống nước. Vừa vào nước đã nhìn thấy một tiểu cô nương khoảng mười sáu, mười bảy tuổi đang trôi nổi cách đó không xa. Tiểu cô nương mặc một bộ đồ lộng lẫy màu đỏ. Sau khi thấm đủ nước, bộ đồ đã kéo cô bé chìm xuống dưới, mà cô bé vẫn đang khó khăn giãy giụa, miệng liên tục sủi ra bọt khí, trông có vẻ sắp không trụ được nữa.

Lam Vũ nhanh chóng bơi tới. Một tay nàng đặt ở cổ họng cô bé, luồng linh lực màu lam tuôn vào. Cảm giác nghẹt thở ngay lập tức biến mất như thủy triều rút. Tiêu Thanh Ngọc thần trí hoảng hốt ngẩng đầu, trong tầm mắt chỉ có những sợi tơ bạc mềm mại tản ra như rong biển, và một đôi mắt xanh lam trong suốt.

"Ào" một tiếng, Lam Vũ ôm người lao ra khỏi mặt nước. Lập tức có người xông lên đưa công chúa đi trước. Vài tên binh sĩ trước đó vẫn đứng quanh nàng cũng "soạt" một tiếng rút kiếm chĩa vào nàng, trông vô cùng căng thẳng.

Lam Vũ vuốt lại mái tóc bạc ướt đẫm của mình, phớt lờ bọn họ. Nàng định trở về vị trí ban đầu để chờ đợi, thì nghe thấy một giọng nói yếu ớt hỏi: "Ngươi là ai?"

Nàng quay đầu lại, thấy vị công chúa nhân loại đang được người khác đỡ, yếu ớt đến nỗi không ra hình dạng, trên mặt lại không có một chút sợ hãi nào, ngược lại còn nhìn chằm chằm vào nàng, hỏi lại một lần nữa: "Ngươi là ai?"

Lam Vũ còn chưa kịp nói, đã cảm nhận được có người đến gần. Nữ nhân với vẻ mặt lạnh lùng không biết từ lúc nào đã đến bên cạnh nàng, túm lấy cổ tay nàng: "Nàng sao thế? Sao lại ướt sũng vậy?"

"Ta không sao." Nàng vừa nói xong, đã cảm thấy cơ thể mình được làm khô ngay lập tức. Không nhịn được cong mắt lên, nhìn Quý Linh Nguyệt: "Thế nào, Hoàng Hậu có chữa trị được không?"

Quý Linh Nguyệt khẽ nói: "Về rồi nói."

Lam Vũ gật đầu, chuẩn bị rời đi cùng nàng, nữ hài phía sau thấy thế, vội vàng bước lên vài bước, có chút lo lắng hỏi: "Khoan đã, ngươi là tiên sư sao?"

Quý Linh Nguyệt nhíu mày, cướp lời của Lam Vũ: "Ngươi hỏi cái này làm gì?"

Tiêu Thanh Ngọc nhìn Quý Linh Nguyệt một cái, rồi lại đưa mắt nhìn Lam Vũ, khàn giọng nói: "Chỉ là có chút tò mò về mối quan hệ của hai vị. Hai vị tiên sư là đạo lữ sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...