Chương 58: Giận dỗi
Kinh đô Nhung An, nằm ở trung tâm Vân Hoang, tự nhiên cũng là thành phố phồn hoa nhất Vân Hoang. Lam Vũ bước vào cổng phía Nam, đối diện là con đường Vĩnh An rộng nhất thành. Hai bên đường là những khu dân cư được quy hoạch gọn gàng. Nhìn từ xa, còn có thể thấy hình dáng của hoàng cung ở nơi cao nhất.
Có lẽ vì nằm ở phía Tây nhất đại lục, lại cách các đại lục khác bằng biển, nơi đây người ngoại tộc tóc vàng mắt xanh rất nhiều. Lam Vũ hòa vào đám đông, vậy mà lại không quá nổi bật.
Nàng tò mò quay đầu lại, định chia sẻ cảm giác này với Quý Linh Nguyệt bên cạnh. Nhưng nàng lại đối diện với vẻ mặt lạnh lùng của nàng ấy. Lập tức ngậm miệng, nuốt những lời định nói vào.
Rõ ràng là nàng ấy khăng khăng muốn kết khế, vậy mà giờ nàng thực sự gọi một tiếng chủ nhân ở trên giường, thì lại trở nên khó chịu như thế.
Đã gần 60 tuổi rồi mà vẫn nóng tính như vậy.
Lam Vũ thực sự không hiểu được tâm tư của nàng ấy. Nàng còn thấy mình đã nhượng bộ quá nhiều, tính bướng bỉnh trỗi dậy, cũng không muốn chủ động làm lành.
Quý Linh Nguyệt đi trước mà không nói một lời. Nàng bước vào một quán trọ trông khá bề thế, đặt hai viên linh thạch xuống: "Một phòng."
Tiểu nhị đang ngủ gật bỗng giật mình tỉnh dậy. Trên mặt vừa treo lên nụ cười, liền liếc thấy hai viên đá trên quầy, kinh ngạc lắp bắp: "A, hóa ra, hóa ra là tiên sư ạ..." Hắn do dự một chút, rồi cẩn thận nói: "Hai vị tiên sư, cái này... loại này, bọn ta không dùng được đâu. Tốt nhất, vẫn nên dùng bạc ạ..."
Quý Linh Nguyệt lúc này mới phản ứng lại. Nàng theo bản năng sờ sờ trên người mình. Một lúc sau, nàng dừng động tác, nhíu mày.
Sau nhiều năm, nàng lại một lần nữa trải qua cảm giác trong túi rỗng tuếch.
Suy nghĩ một lúc, nàng quay đầu nhìn Lam Vũ. Lam Vũ ngẩn ra, bực bội nói: "Nhìn ta làm gì, ta cũng có bạc đâu."
Quý Linh Nguyệt nhướng mày: "Ai nói nàng không có?"
Lam Vũ: ...
Nàng đột nhiên có một dự cảm không lành.
Quý Linh Nguyệt nhếch môi, đẩy nàng vào góc tường, đặt kết giới, rồi lấy một nắm Sa Lan từ trong nhẫn trữ vật ra.
Lam Vũ trợn tròn mắt, cảnh giác nói: "Nàng làm gì vậy?"
"Nàng đoán xem?" Thấy nàng định chạy, Quý Linh Nguyệt nhíu mày, khẽ mắng: "Không được nhúc nhích."
Lam Vũ lập tức cứng người, sợ đến tái mặt. Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Quý Linh Nguyệt dí Sa Lan vào mặt mình.
Lúc làm như vậy, nữ nhân này còn đưa tay còn lại ra đỡ dưới cằm nàng. Một lúc sau, vài viên ngọc trai vừa to vừa tròn liền rơi xuống.
Lam Vũ vừa tức vừa giận, nhưng không thể làm trái lệnh của Quý Linh Nguyệt. Nàng bị nàng ấy chặn ở góc tường, ngoan ngoãn rơi lệ. Khóc chưa được bao lâu, khóe mắt nàng đã đỏ hoe, má cũng ửng hồng, trông đáng thương vô cùng.
Quý Linh Nguyệt thích thú nhìn nàng chằm chằm, thậm chí còn dí Sa Lan lại gần hơn. Lam Vũ cảm thấy mình sắp mù đến nơi, chớp mắt một cái, những viên ngọc trai rơi xuống "tách tách" nhiều hơn nữa: "Được rồi! Đủ rồi!"
Bạn thấy sao?