🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 56: Oan oan tương báo

Khi đến được Thần Điện, đã là hoàng hôn của ngày thứ bảy.

Nhìn từ xa, cung điện nguy nga tráng lệ này giống hệt nơi ở của hoàng gia phàm nhân, chứ không có vẻ bồng lai thánh khiết như nơi tiên nhân ở. Dọc đường đi, các nàng chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời, không thấy có nguy hiểm gì. Nhưng khi bước vào cổng vòm màu vàng cao trăm thước, nhìn thấy vết máu loang lổ trên nền đất, các nàng mới nhận ra tình hình không ổn.

Đi sâu vào bên trong, đến đại sảnh trống trải, vài người lần lượt dừng bước, kinh ngạc trợn tròn mắt.

A Li thì mặt mày trắng bệch, che miệng, suýt nôn khan.

Những viên gạch vàng vốn sáng như gương giờ rải rác đầy những phần chân tay đứt đoạn, nội tạng và máu thịt. Các thi thể không còn nguyên vẹn nằm la liệt trên mặt đất, thậm chí có cái còn treo lủng lẳng trên xà ngang cao vút. Quý Linh Nguyệt sắc mặt nghiêm trọng, quét mắt một vòng, nhanh chóng đi đến bên cạnh những thi thể, bới một nữ nhân từ dưới cùng ra.

Chiếc áo trắng tinh của nữ nhân đã nhuộm đỏ máu, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt kinh hãi, nhưng đã không còn hơi thở.

Ngu Sơn Diệp đi tới, nhíu mày đầy thương xót: "Đây không phải... Lâm sư tỷ của Quan Tinh phong sao?"

Quý Linh Nguyệt "ừm" một tiếng, nhìn quanh, lại phát hiện thêm vài thi thể mặc đạo bào quen thuộc. Nàng không khỏi lẩm bẩm: "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì..."

Lúc này, cách đó không xa vang lên một tiếng hô hoán: "Sư phụ, có một người còn sống ở bên này!"

Lam Vũ sững lại, nhanh chóng bước tới.

Người đó gục đầu co ro trong góc tường và cột đá. Cơ thể bị bóng tối bao trùm, nếu không nhờ A Li tinh mắt, e là sẽ không nhìn thấy.

Mái tóc dài của nữ nhân rối bời lòa xòa trước ngực, quần áo trên người cũng rách te tua, những chỗ bị rách lộ ra những vết thương đẫm máu gần như thấy được cả xương.

Quý Linh Nguyệt đánh giá từ trên xuống dưới, chú ý đến miếng ngọc bội treo ở eo nàng ta, thoáng kinh ngạc: "Huyên Ngọc."

Lam Vũ quay đầu lại: "Nàng quen à?"

Quý Linh Nguyệt "ừm" một tiếng: "Là Đại sư tỷ của Vân Tiêu Các, cũng là Thiếu các chủ Vân Tiêu Các. Tuy không xuất thân từ gia tộc Ngự Thú, nhưng lại trở thành Ngự Yêu Sư. Trong các đại hội luận tiên trước đây, nàng ấy chưa từng ra khỏi danh sách 3 người đứng đầu."

Lam Vũ theo bản năng hỏi: "Vậy nàng thì sao?"

Ngay cả trong tình huống nghiêm trọng như vậy, Quý Linh Nguyệt vẫn không kìm được khẽ nâng cằm, lộ ra chút kiêu ngạo: "Ta là quán quân."

Lam Vũ cười rộ lên: "Nàng lợi hại thật."

Ngu Sơn Diệp: "... Đủ rồi, hai ngươi có thể cho nàng ấy uống vài viên thuốc trước được không?"

Lam Vũ chớp mắt, "ồ ồ" hai tiếng, lùi lại vài bước. Quý Linh Nguyệt cũng mím môi, có lẽ cảm thấy biểu hiện vừa nãy của mình không được tốt cho lắm, nàng liền chủ động lấy ra cây sa lan mà người khác tặng nàng mấy ngày trước: "Cho nàng ấy ăn cái này đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...