🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 55: Bằng hữu

Khi trời tờ mờ sáng, Ngu Sơn Diệp và A Li đã theo Đan Thanh tìm đến.

Quý Linh Nguyệt giơ tay lên, con chim trắng như tuyết liền cụp cánh đáp xuống cánh tay nàng. Nó nghiêng đầu, thân mật cọ cọ cằm nàng.

Lam Vũ đứng một bên, khoanh tay lại, nhỏ giọng lầm bầm: "Chẳng biết ai mới là chủ nhân nữa."

Quý Linh Nguyệt liếc nàng một cái: "Nàng đã không muốn ta làm chủ nhân của nàng, sao lại muốn làm chủ nhân của Đan Thanh."

Lam Vũ nghẹn lời: "Ta, cái này... sao mà giống nhau được?"

"Có gì khác nhau đâu. Chẳng qua Đan Thanh chưa phát triển linh trí, không hiểu thế nào là lòng tự trọng thôi." Quý Linh Nguyệt hừ một tiếng, đặt Đan Thanh lên vai, đi trước một bước, giẫm lên kiếm dài bay lên không trung.

Lam Vũ ngây ngốc tại chỗ, nửa ngày không phản ứng lại.

Ngu Sơn Diệp nhìn bóng lưng Quý Linh Nguyệt đi xa, rồi lại nhìn Lam Vũ. Thực sự tò mò, nàng ta huých A Li một cái: "Hỏi sư phụ ngươi xem, có phải đã cãi nhau với Quý Linh Nguyệt không."

A Li do dự nhìn khoảng cách hai bước chân giữa hai người các nàng, nói: "Sư phụ..."

"Ta cãi nhau với nàng ấy làm gì?" Lam Vũ thở ra một hơi, nhíu mày, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ thật sự là ta có vấn đề à?"

Ngu Sơn Diệp: "A Li, hỏi sư phụ ngươi xem, nàng ấy là một yêu quái, lúc đầu kết khế với một linh thú mà không cảm thấy kỳ lạ sao?"

Lam Vũ: "Bây giờ nghĩ lại, hình như có hơi kỳ lạ."

Ngu Sơn Diệp: "A Li..."

A Li ai thán một tiếng, bực bội giậm chân: "Ngươi muốn hỏi thì tự đi hỏi đi! Rõ ràng đã đứng cạnh sư phụ ta rồi, sao còn ấu trĩ hơn cả trẻ con nữa! Ta đi đuổi theo A Nguyệt tỷ tỷ đây, ngươi và sư phụ cũng nhanh lên đi!"

Ngu Sơn Diệp: ...

Một lúc sau, nàng quay đầu nhìn người đang đứng bên cạnh. Lam Vũ tự nhiên đối diện với ánh mắt của nàng, nghiêng đầu: "Làm sao? Có gì muốn hỏi nữa à?"

Ngu Sơn Diệp im lặng một lúc, hỏi: "Bây giờ ngươi như vậy, có thấy đau khổ không?"

Lam Vũ sững lại một chút, khi đã hiểu ra, nàng lắc đầu: "Thật không may, ngươi đã bỏ lỡ lúc ta đau khổ nhất. Bây giờ thì đã tốt hơn nhiều rồi."

Ngu Sơn Diệp hừ lạnh: "Vậy thì tiếc thật, ban đầu còn định cười nhạo ngươi mà."

Lam Vũ không nhịn được cong mắt: "Cảm ơn ngươi, Sơn Diệp."

"Cảm ơn ta vì cái gì?"

"Cảm ơn ngươi, đã ở bên A Nguyệt nhiều năm như vậy."

"Ngươi nói gì vậy," Ngu Sơn Diệp dời ánh mắt: "Nàng ấy cũng là bằng hữu của ta, ta ở bên nàng ấy không phải vì ngươi. Nhưng mà, ban đầu ta thực sự rất hận ngươi."

Ánh mắt Lam Vũ hơi tối lại: "Xin lỗi, lúc đó đã lừa dối ngươi..."

Ngu Sơn Diệp lắc đầu: "Cũng không hẳn là vì chuyện đó. Ngươi biết không, năm đó ngươi bỏ đi, để lại một đống lộn xộn, vì giúp ngươi bù đắp sai lầm, sư tôn và Quý Linh Nguyệt đều phải chịu phạt. Quý Linh Nguyệt nàng ấy... trong vòng một tháng, nàng ấy bị ép uống thuốc liên tục, gần như bị rút đi hơn nửa số máu."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...