Chương 54: Cò kè mặc cả (H)
Tình thế bỗng dưng nghịch đảo.
Lam Vũ va vào tảng đá phía sau, cảm giác lạnh lẽo và cứng rắn khiến nàng rùng mình. Nhưng cơ thể nóng bỏng của Quý Linh Nguyệt lại dán chặt vào người nàng. Cánh tay nàng ấy hoàn toàn chìm trong nước một lúc, rồi lẩm bẩm một mình: "Trơn quá."
Lớp vảy dưới ngón tay mềm hơn những chỗ khác, khít vào nhau không một kẽ hở, bảo vệ khoang bên trong thật chặt chẽ.
Dù vậy, vẫn có thứ ẩm ướt dinh dính chảy ra, bị Quý Linh Nguyệt quẹt đi từ kẽ hở. Lam Vũ khẽ kêu lên một tiếng, bồn chồn quẫy đuôi, cố gắng thoát khỏi sự kìm kẹp của nàng.
Nước bắn tung tóe. Những giọt nước trong suốt chảy dọc theo eo nàng. Quý Linh Nguyệt ngước mắt, đôi mắt trong trẻo bình tĩnh nhìn nàng, dịu dàng nói: "Đừng cử động."
Lam Vũ chợt cứng người, trong lòng nghi ngờ Quý Linh Nguyệt lại ra lệnh cho nàng, nếu không, sao nàng lại cảm thấy mình thực sự không thể cử động được nữa chứ.
Khi nàng đang thất thần, nữ nhân này dán sát vào người nàng hơn, cúi đầu, hơi thở nóng bỏng phả vào cổ nàng: "Lam Vũ, mở vảy ra đi..."
Lam Vũ chớp mắt, có chút hoảng hốt lùi ra sau: "Không được, ít nhất, ít nhất phải đợi ta biến thành..."
"Như thế này là được rồi." Quý Linh Nguyệt vừa nói, vừa nhấn vào lớp vảy mềm mại hơi lõm xuống của nàng, tò mò hỏi: "Cái đuôi lớn như vậy, Giao Nhân các nàng, bình thường giao hoan thế nào?"
Lam Vũ bị sờ đến run rẩy, lớp vảy che ở bụng dưới cũng ngượng ngùng hé mở, từ từ lộ ra khoang mềm mại ẩn sâu bên trong.
Ngón tay mảnh khảnh cẩn thận vào trong tìm kiếm, độ ấm ở nơi này cao hơn bên ngoài rất nhiều, cơ thắt lại, chỉ mới đút vào một ngón đã bị kẹp đến chặt chẽ.
Lam Vũ hừ nhẹ một tiếng, hàng mi rung động khép lại, vây đuôi mỏng manh vô thức cuộn lên, nhẹ nhàng dán vào bắp chân trần của Quý Linh Nguyệt, khẽ đung đưa theo sóng nước.
"Lam Vũ," nàng ghé vào tai Giao Nhân, khẽ nói: "Bên trong nóng quá..."
Lam Vũ cắn môi, mở mắt, xấu hổ và tức giận trừng mắt liếc nàng một cái: "Muốn làm thì nhanh lên."
"Nhưng mà..."
"Chỗ đó của bọn ta cũng không khác gì con người," Lam Vũ sợ nàng lại nghiêm túc nghiên cứu, mặt đỏ bừng, nói thật nhanh: "Cho nên, ta đã làm với nàng thế nào, nàng, nàng cứ làm lại y như vậy là được."
Quý Linh Nguyệt "ồ" một tiếng, ngước mắt nhìn nàng, mỉm cười: "Đây là nàng nói đấy nhé."
Lam Vũ: ...
Sao lại có cảm giác không lành thế này.
Dưới cái nhìn do dự của nàng, nữ nhân đẹp như ánh trăng khẽ nhắm mắt, ngẩng đầu hôn lên. Lam Vũ theo bản năng ôm lấy nàng ấy, chút bất an mơ hồ kia liền bị ném ra sau đầu.
Ngón tay nhét trong huyệt đạo từ từ rút ra, thăm dò thử vuốt lên theo khe thịt, sau khi vén một lớp vảy mềm mại lên, quả nhiên đã chạm vào một chỗ nho nhỏ nhô lên.
Bạn thấy sao?