Chương 53: Đừng sờ (H+ đuôi cá)
Màn đêm buông xuống, vầng trăng tròn tái nhợt. Ngay cả trong thế giới tách rời khỏi quy luật của Thiên Đạo này, cũng tồn tại những vì sao lấp lánh.
Cách đó không xa, dòng suối trong vắt cuộn trào, dần dần tạo thành một xoáy nước khổng lồ. Mấy người đi trước lần lượt nhảy xuống. Khi chỉ còn lại Quý Linh Nguyệt, nàng quay đầu lại, do dự nói: "Ngươi thật sự định ở đây mãi mãi sao?"
Khánh Hòa gật đầu, "ừm" một tiếng.
Phải rồi, lối ra ở ngay trước mắt, nhưng đã hơn 700 năm, nàng ấy chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi đây. Bây giờ nàng chỉ khuyên một câu, làm sao có thể thay đổi được suy nghĩ của nàng ấy.
Quý Linh Nguyệt khẽ thở dài, lặng lẽ quay người đi. Nhưng Khánh Hòa lại hỏi: "Trước đó ta đã để ý rồi, Giao Nhân mà ngươi kết khế, là người ngươi thích đúng không?"
Quý Linh Nguyệt nhíu mày: "Ngươi... hỏi chuyện này làm gì?"
Khánh Hòa mỉm cười: "Nếu một ngày nào đó, nàng ấy mất mạng, chỉ còn mình ngươi sống trên đời, ngươi sẽ lựa chọn thế nào?"
Quý Linh Nguyệt mím chặt môi. Một lúc sau, nàng lắc đầu: "Bọn ta sẽ không như vậy đâu." Nàng nói một cách nghiêm túc: "Nàng ấy chết, ta cũng sẽ chết theo."
Nữ nhân sững lại, ánh mắt hơi ngạc nhiên. Quý Linh Nguyệt không nói thêm gì nữa, quay người, nhảy vào xoáy nước lạnh lẽo.
Sau một trận quay cuồng kịch liệt, cơ thể nàng đột nhiên nhẹ bẫng, chìm vào làn nước tĩnh mịch. Những bọt khí nhỏ li ti nổi lên. Bóng đen mờ ảo như sương mù từ bên cạnh nàng lướt qua, lặng lẽ bơi về phía đáy nước.
Quý Linh Nguyệt trôi nổi trong nước. Khi không còn nhìn thấy bóng dáng của Thôn Thiên nữa, nàng mới niệm pháp quyết, tạo ra một luồng sáng yếu ớt.
Ánh sáng vàng vụn vỡ tan biến. Trước mắt nàng xuất hiện một mái tóc dài màu bạc như tảo biển. Lam Vũ ngơ ngác quay người, thấy nàng thì liền hiểu là có chuyện gì, thuận thế bơi đến, nắm lấy tay Quý Linh Nguyệt.
Một cái bong bóng tròn bao bọc hai người bên trong. Lam Vũ thở phào nhẹ nhõm, trách móc: "Sao nàng chậm chạp thế. Ta còn tưởng nàng không định ra nữa, đã đuổi theo nó được một lúc lâu rồi đấy."
Quý Linh Nguyệt mím môi cười, đưa tay ôm lấy cổ nàng, dán vào lòng nàng: "Sao ta có thể không ra ngoài chứ? Nàng đâu có ở đó đâu."
Lam Vũ: "Chúng ta lên thôi."
"Được."
Khi nổi lên khỏi mặt nước, trước mắt vẫn là ánh trăng thanh u. Lam Vũ vừa đưa nàng vào bờ, vừa nói: "Nàng ra ngoài chậm quá, chắc Sơn Diệp và những người khác đã lên bờ ở phía sau rồi. Lát nữa ta sẽ để Đan Thanh đi tìm..."
Đang nói, nàng đột nhiên khựng lại. Bàn tay theo bản năng nắm lấy eo Quý Linh Nguyệt, khẽ "hừ" một tiếng: "Đừng lộn xộn."
Quý Linh Nguyệt ngẩng đầu. Nụ hôn ướt át rời khỏi cổ nữ nhân này, rơi xuống cằm nàng, rồi lại trèo lên, cẩn thận ngậm lấy môi dưới của nàng, nói không rõ ràng: "Ngày mai hẵng tìm họ..."
Bạn thấy sao?