Chương 50: Đã lâu không gặp
"Sư tỷ!"
"A!"
Lam Vũ bị một tiếng hét thảm đánh thức. Khi mở mắt ra, người trong vòng tay đã bay đi như một cơn gió, lập tức biến mất trong sương mù dày đặc. Nàng hoàn hồn, lập tức bật dậy, bay theo hướng phát ra âm thanh.
Xuyên qua sương mù dày đặc đến bên bờ hồ, Lam Vũ vừa ngẩng đầu, đã bị vật khổng lồ trước mắt làm cho choáng váng.
Dịch nhầy ướt át chảy xuống từ vật khổng lồ màu đen. Mấy cái xúc tu bay lượn trong không trung đang cuốn lấy không ít người, trong đó có một người rõ ràng là Cố Trường Ly.
Lam Vũ đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm một lúc vào hai con mắt màu đỏ lồi ra của nó, rồi phải chấp nhận một sự thật khó tin.
Đây là một con bạch tuộc vô cùng khổng lồ.
Nhưng mà, tại sao trong một hồ nước ngọt giữa rừng lại có bạch tuộc chứ?
Nàng không kịp suy nghĩ, đã thấy một bóng trắng quen thuộc nhảy lên, chém ra một luồng kim quang sắc bén.
Máu bắn tung tóe. Cái xúc tu cuốn lấy Cố Trường Ly rơi xuống, "bịch" một tiếng trên mặt đất. Con quái vật gào lên một tiếng, vung vẩy những xúc tu còn lại, đột ngột kéo mấy người còn lại chui xuống dưới nước. Quý Linh Nguyệt nhíu mày, cầm kiếm dài, không chút do dự nhảy xuống theo.
"Này..."
Lam Vũ sững lại, vừa đuổi được hai bước, cảnh tượng trước mắt đột nhiên trở nên mờ ảo. Mọi nơi trong tầm mắt như gợn lên từng gợn sóng. Nàng nghi hoặc nhíu mày, lắc đầu một cái. Khi mở mắt ra lần nữa, xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Một cái xúc tu thô to bổ thẳng vào mặt nàng. Lam Vũ giật mình, dưới chân đạp vào nước, vội vàng nghiêng người tránh né.
Nàng thế mà bị Quý Linh Nguyệt triệu hồi thẳng vào đây rồi.
Lam Vũ quay đầu lại, phát hiện người triệu hồi nàng đang bị mấy cái xúc tu bao vây chặt chẽ, quanh người lóe lên ánh sáng vàng, thỉnh thoảng có từng luồng sương máu đỏ tươi bay ra. Những tu sĩ đã thoát khỏi sự trói buộc đang cố gắng bơi lên trên. Nhưng Quý Linh Nguyệt lại bị quấn lấy và kéo xuống ngày càng sâu hơn. Sắc mặt Lam Vũ khẽ biến, vội vàng lao xuống.
Ánh sáng xanh lam lấp lánh nổi lên từ người nàng, chiếu sáng một vùng nước tối đen. Tóc dài của nữ nhân tản ra trong nước. Vành tai tròn dần trở nên nhọn dài. Quần áo phồng lên rồi tuột ra khỏi cơ thể. Cơ thể trắng nõn chui ra từ bên trong được phủ lên những lớp vảy đẹp đẽ, vảy chạy dọc theo eo, tụ lại ở hông và tạo thành một cái đuôi lộng lẫy.
Vây đuôi dài, mỏng như lụa, trôi nổi trong nước, giống như váy của vũ công.
Lam Vũ khẽ quẫy đuôi một cái, liền vụt đi. Vòng bạc trên cổ tay nàng bắn ra những sợi chỉ bạc sắc bén, đan thành một tấm lưới, cắt nát tất cả những xúc tu đen đang tấn công.
Không còn chướng ngại, nàng lao thẳng đến bên cạnh Quý Linh Nguyệt, vòng tay qua eo nàng ấy, rồi quay người bơi về phía mặt nước.
Quý Linh Nguyệt ôm lấy cổ nàng, theo bản năng nhìn về phía sau. Vốn định xem con quái vật đã đuổi tới đâu, nhưng ánh mắt lại không tự chủ bị cái đuôi cá dài hút hồn. Sau đó, nàng từ từ nhìn sang khuôn mặt đã hóa yêu của Lam Vũ.
Bạn thấy sao?