Chương 44: Khế ước
Nàng chìm vào một giấc mơ mơ hồ. Trong mơ, lúc là biển sâu không đáy, lúc là sa mạc nóng bức nứt nẻ. Nàng bước đi trong đó, cô đơn bơ vơ, ngơ ngác không biết phải làm sao, dường như không bao giờ tìm thấy điểm cuối.
Cho đến khi giữa trán đột nhiên đau nhói. Cơn đau như dòng nước lan khắp toàn thân. Trong cơ thể dường như hòa vào một luồng khí lạ, từng tấc một bao phủ kinh lạc xương cốt, hòa vào máu thịt nàng.
Nàng dừng bước, đau đớn ôm trán. Đúng lúc này, một tiếng gọi vang lên.
"Lam Vũ."
Lam Vũ đột nhiên mở mắt. Trước mắt là những vì sao lấp lánh, bên tai truyền đến tiếng lách tách nho nhỏ. Nàng theo bản năng quay đầu lại, phát hiện mình đang nằm cạnh một đống lửa trại. Và cách đó không xa, là Quý Linh Nguyệt đang ngồi khoanh chân nhắm mắt dưỡng thần.
Nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, sắc mặt nàng đột biến. Nàng lồm cồm ngồi dậy, thấy một vũng nước không xa, liền loạng choạng chạy tới, quỳ xuống bên vũng nước với khuôn mặt trắng bệch.
Ngón tay cẩn thận vuốt lên trán. Vừa chạm vào, nơi đó liền hiện ra một hoa văn màu vàng kim mờ ảo, hình dạng như một đóa sen, sờ vào còn hơi nóng.
Nàng ngây người nhìn vào bóng mình mờ ảo trong nước, vẫn còn chút không thể tin nổi.
Quý Linh Nguyệt mở mắt, im lặng nhìn nàng.
"Ngươi... ngươi..." Nàng từ từ đỏ mắt, đột ngột quay đầu lại, trừng mắt nhìn Quý Linh Nguyệt.
Cảm giác nhục nhã, phẫn nộ, kinh ngạc và hối hận cùng dâng trào trong lòng. Nàng kêu rên, tay đập đập vào đầu. Cuối cùng, chỉ có thể thốt ra một câu hỏi yếu ớt: "Ngươi đã kết khế thú với ta?"
Quý Linh Nguyệt hờ hững nói: "Chẳng phải rất rõ ràng sao?"
Lam Vũ mở to mắt, không thể hiểu sao nàng ấy có thể nói ra những từ này một cách nhẹ nhàng như vậy. Một lúc sau, nàng cười khẩy hai tiếng, như thể đã chấp nhận tin xấu này, tự buông thả nói: "Vậy thì, ngươi muốn ta làm nô bộc, hộ vệ, hay là lô đỉnh của ngươi?"
[Lô đỉnh: có 2 trường hợp nha, 1 là làm lò luyện tăng tu vi, dùng để thử thuốc; 2 là đang nói tu sĩ có thể chất thích hợp để song tu với mình. Nhớ con rắn 40 năm trước không =)))), lúc nó muốn bắt Lam Vũ làm lô đỉnh cho nó thì là nghĩa 1, còn bây giờ làm lô đỉnh cho A Nguyệt thì nghĩa 2 nha =))))))]
Quý Linh Nguyệt nhíu mày, im lặng một lúc, hỏi ngược lại: "Ngươi nghĩ ngươi phù hợp với cái nào?"
Nàng ấy cong ngón tay. Lam Vũ liền cảm nhận được một lực vô hình đang đẩy mình, ấn nàng xuống bên đùi Quý Linh Nguyệt. Cảm giác bị khống chế không hề dễ chịu. Nàng theo bản năng vùng vẫy. Gân xanh trên trán nổi lên. Nhưng lại bị nữ nhân này bóp lấy cằm, cưỡng ép ngẩng đầu lên.
Lam Vũ trừng mắt nhìn nàng ấy, hơi thở ngày càng dồn dập. Hàng mi bạc run lên khe khẽ, đôi đồng tử sẫm màu gần như co lại thành một đường mảnh, trông đầy cảnh giác và phẫn nộ.
Quý Linh Nguyệt dường như không nhận ra sự phản kháng của nàng, đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve hàng lông mày và đôi mắt của nàng, ôn hòa nói: "Ta không muốn dùng vũ lực với ngươi, cho nên ngươi ngoan ngoãn một chút."
Bạn thấy sao?