Chương 41: Xung đột
Bất kể nhìn về hướng nào, cũng chỉ là một vùng sa mạc mênh mông.
Quý Linh Nguyệt nhíu mày, xòe tay ra. Một con hạc giấy dần hiện ra trong lòng bàn tay.
Nàng khẽ búng đầu ngón tay, hạc giấy liền vỗ cánh bay lên không trung. Nó lượn vài vòng, cuối cùng xác định được một hướng rồi bay đi.
Quý Linh Nguyệt giẫm lên kiếm, bay theo nó.
Những người còn lại đầy vẻ hoang mang. Nhưng vì danh tiếng của Quý Linh Nguyệt vang xa, họ do dự một lúc, rồi cũng giẫm lên kiếm đuổi theo. Trong số đó có một người gan dạ, còn tiến đến gần nàng hỏi: "Quý đạo hữu, ngươi biết đường sao?"
Quý Linh Nguyệt hờ hững nói: "Không biết."
"Vậy ngươi đi đâu thế?"
"Đi tìm bạn đồng hành của ta."
Nói rồi, nàng không kìm được nhíu mày, tâm trạng càng thêm bực bội.
Rõ ràng trước khi vào còn đặc biệt dùng thuật pháp để kết nối nhau lại, không ngờ bí cảnh này vẫn tách họ ra.
Trước khi đến, nàng đã xem qua những ghi chép mà các bậc tiền bối để lại. Bí cảnh này dường như được chia thành bốn phần có kích thước bằng nhau: một sa mạc, một cánh đồng tuyết, một vùng biển tĩnh lặng và một rừng núi liên miên. Thần Điện ở trung tâm bí cảnh chứa nhiều bảo vật và cả trận pháp để ra ngoài. Đây là đích đến của hầu hết mọi người. Còn bốn khu vực này tuy cũng ẩn chứa nhiều điều kỳ bí, nhưng lại đi kèm với những nguy hiểm khôn lường. Vì vậy, không ai muốn ở lại bên ngoài Thần Điện quá lâu.
Việc cấp bách bây giờ là phải tập hợp lại với Ngu Sơn Diệp.
Nàng liếc nhìn đám người phía sau, nói: "Nếu các ngươi muốn đi theo, ta sẽ không ngăn cản. Nhưng nếu gặp nguy hiểm, cũng đừng mong ta giúp."
Người đó liên tục gật đầu: "Đương nhiên."
Quý Linh Nguyệt lúc này mới thu hồi tầm mắt, im lặng bay về phía trước.
Chuyến bay này kéo dài tận mấy canh giờ. Khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, dù đã dùng linh lực để tránh nóng, trước mắt nàng vẫn xuất hiện ảo ảnh mờ ảo, cát vàng đong đưa, không khí như nổi lên những gợn sóng méo mó. Khó khăn lắm mới vượt qua được cái nóng giữa trưa, phía sau lại nổi gió. Chẳng mấy chốc, cát bay mù mịt đã che khuất đường đi phía trước.
Hạc giấy không thể bay tiếp được nữa, rũ xuống và rơi trở lại lòng bàn tay Quý Linh Nguyệt. Lúc này mà lại tiếp tục ngự kiếm phi hành thì quá tốn linh lực, nàng liền đáp xuống đất, đội gió lớn, bước từng bước nặng nề theo hướng đi đại khái.
Trời dần tối. Trong tiếng gió gào thét, ngay cả những người ở rất gần nhau cũng chỉ nhìn thấy được một cái bóng mờ. Một cái lồng vô hình chắn trước người Quý Linh Nguyệt. Gió cát như dòng nước chảy tách ra từ chỗ nàng, rồi lại hòa vào nhau sau lưng nàng. Quý Linh Nguyệt đi một lúc, đột nhiên nhíu mày, dừng bước quay đầu lại nhìn.
Con đường vừa đi qua đã chìm trong cát bụi mờ ảo. Có người khó khăn bước ra từ trong đó. Đột nhiên nhìn thấy Quý Linh Nguyệt đứng yên không động, người đó giật mình, gân cổ kêu lên: "Quý đạo hữu, sao lại dừng lại vậy?"
Bạn thấy sao?