🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: Nữ hài (con gái)

Đối mặt với một người sắp trở thành đạo sĩ, Lam Vũ thật sự không dựng nổi tâm tư làm thân. Nàng quyết định sau khi xuống núi sẽ đường chia hai ngã với thiếu niên này, nhưng thân là một con cá mù đường trên đất liền, dù không muốn, cũng phải xin A Quý dẫn nàng xuống núi trước đã.

May thay, nhìn A Quý ít nói kiệm lời, thực ra là người có lòng tốt.

Theo lời hắn nói, núi Kỳ Hoàng trải dài mấy chục dặm, muốn đến thị trấn gần nhất cũng phải mất một ngày. Lam Vũ không còn mở miệng, hắn liền chủ động nói: "Để ta dẫn ngươi xuống núi."

Lam Vũ mừng rỡ khôn xiết, liên tục cảm ơn. Hai người nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau đã sớm lên đường.

Có lẽ vì phải dắt theo Lam Vũ cái của nợ này, thị trấn mà A Quý nói có thể đến trong một ngày, tới lúc hoàng hôn vẫn chưa thấy bóng dáng. Hắn quay đầu lại, nhìn nữ hài đang vịn vào cây thở ngắn than dài, bất lực haizzz một tiếng.

"Đêm nay chúng ta nghỉ ở đây đi." Hắn cầm con dao găm, đi sâu vào rừng, dặn dò: "Ta đi săn đây, sẽ về trước khi trời tối. Ngươi đừng đi lung tung."

"Được." Lam Vũ cầu còn không được, lập tức ngồi phịch xuống. Quay đầu lại, đã không thấy bóng dáng gầy yếu của thiếu niên đâu nữa.

Người này quả thực rất đáng tin cậy.

Nghĩ đến việc mình đã sống hai trăm năm, vậy mà lại được một đứa trẻ loài người chăm sóc như vậy, thật đúng là xấu hổ.

Lam Vũ xấu hổ trầm tư một lúc, nâng túi nước lên uống "ực ực" mấy ngụm, quyết định nghe lời A Quý ngồi yên bất động.

Hoàng hôn đỏ rực như máu, chim mỏi trở về rừng. Khi tia sáng cuối cùng cũng chìm vào bóng tối, A Quý vẫn chưa quay lại. Lam Vũ kiên nhẫn ngồi thêm một lúc, nhưng lại phát hiện khu rừng lúc này yên tĩnh một cách lạ thường, ngay cả tiếng chim hót cũng không còn, khiến lòng người cảm thấy rờn rợn.

Nàng bỗng dâng lên một dự cảm không lành.

Lam Vũ do dự một chút, rồi đứng dậy, đi theo hướng A Quý đã rời đi.

Càng đi sâu vào rừng, nhiệt độ đột nhiên giảm xuống. Lam Vũ bước chậm lại, mò mẫm nhặt một cành cây để dò đường. Đi thêm vài bước, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng "rắc", Lam Vũ giật mình kinh hãi, trực giác mách bảo có thứ gì đó không tốt đang đến gần. Nàng vội vàng quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy dưới ánh trăng mờ ảo, bóng cây lay động, sâu bên trong tối đen như mực, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng gió xào xạc.

Nàng nheo mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối đó, cảm thấy cả người đều nổi gai ốc.

Đúng lúc này, một bóng người chui ra từ trong bóng tối. A Quý xách hai con gà rừng, thấy nàng thì sửng sốt một chút: "Lam Vũ? Sao ngươi lại ở đây?"

Sắc mặt Lam Vũ bỗng nhiên thay đổi, kinh hãi kêu lên: "Cẩn thận phía sau!"

A Quý cũng phản ứng rất nhanh, ngay lúc nàng lên tiếng thì hắn cũng đồng thời lao về phía trước, lại lăn thêm một vòng, tránh được cú quật của chiếc đuôi rắn khổng lồ suýt nữa đã giáng xuống người hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...