Chương 4: Nữ hài (con gái)
Đối mặt với một người sắp trở thành đạo sĩ, Lam Vũ thật sự không dựng nổi tâm tư làm thân. Nàng quyết định sau khi xuống núi sẽ đường chia hai ngã với thiếu niên này, nhưng thân là một con cá mù đường trên đất liền, dù không muốn, cũng phải xin A Quý dẫn nàng xuống núi trước đã.
May thay, nhìn A Quý ít nói kiệm lời, thực ra là người có lòng tốt.
Theo lời hắn nói, núi Kỳ Hoàng trải dài mấy chục dặm, muốn đến thị trấn gần nhất cũng phải mất một ngày. Lam Vũ không còn mở miệng, hắn liền chủ động nói: "Để ta dẫn ngươi xuống núi."
Lam Vũ mừng rỡ khôn xiết, liên tục cảm ơn. Hai người nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau đã sớm lên đường.
Có lẽ vì phải dắt theo Lam Vũ cái của nợ này, thị trấn mà A Quý nói có thể đến trong một ngày, tới lúc hoàng hôn vẫn chưa thấy bóng dáng. Hắn quay đầu lại, nhìn nữ hài đang vịn vào cây thở ngắn than dài, bất lực haizzz một tiếng.
"Đêm nay chúng ta nghỉ ở đây đi." Hắn cầm con dao găm, đi sâu vào rừng, dặn dò: "Ta đi săn đây, sẽ về trước khi trời tối. Ngươi đừng đi lung tung."
"Được." Lam Vũ cầu còn không được, lập tức ngồi phịch xuống. Quay đầu lại, đã không thấy bóng dáng gầy yếu của thiếu niên đâu nữa.
Người này quả thực rất đáng tin cậy.
Nghĩ đến việc mình đã sống hai trăm năm, vậy mà lại được một đứa trẻ loài người chăm sóc như vậy, thật đúng là xấu hổ.
Lam Vũ xấu hổ trầm tư một lúc, nâng túi nước lên uống "ực ực" mấy ngụm, quyết định nghe lời A Quý ngồi yên bất động.
Hoàng hôn đỏ rực như máu, chim mỏi trở về rừng. Khi tia sáng cuối cùng cũng chìm vào bóng tối, A Quý vẫn chưa quay lại. Lam Vũ kiên nhẫn ngồi thêm một lúc, nhưng lại phát hiện khu rừng lúc này yên tĩnh một cách lạ thường, ngay cả tiếng chim hót cũng không còn, khiến lòng người cảm thấy rờn rợn.
Nàng bỗng dâng lên một dự cảm không lành.
Lam Vũ do dự một chút, rồi đứng dậy, đi theo hướng A Quý đã rời đi.
Càng đi sâu vào rừng, nhiệt độ đột nhiên giảm xuống. Lam Vũ bước chậm lại, mò mẫm nhặt một cành cây để dò đường. Đi thêm vài bước, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng "rắc", Lam Vũ giật mình kinh hãi, trực giác mách bảo có thứ gì đó không tốt đang đến gần. Nàng vội vàng quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy dưới ánh trăng mờ ảo, bóng cây lay động, sâu bên trong tối đen như mực, chỉ thỉnh thoảng nghe thấy tiếng gió xào xạc.
Nàng nheo mắt nhìn chằm chằm vào bóng tối đó, cảm thấy cả người đều nổi gai ốc.
Đúng lúc này, một bóng người chui ra từ trong bóng tối. A Quý xách hai con gà rừng, thấy nàng thì sửng sốt một chút: "Lam Vũ? Sao ngươi lại ở đây?"
Sắc mặt Lam Vũ bỗng nhiên thay đổi, kinh hãi kêu lên: "Cẩn thận phía sau!"
A Quý cũng phản ứng rất nhanh, ngay lúc nàng lên tiếng thì hắn cũng đồng thời lao về phía trước, lại lăn thêm một vòng, tránh được cú quật của chiếc đuôi rắn khổng lồ suýt nữa đã giáng xuống người hắn.
Bạn thấy sao?