🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 37: Luyến tiếc

Lam Vũ đặt lệnh bài vào Chấp Sự Đường, đứng ngây ra một lúc, rồi thất thần quay lưng rời đi. Khi hoàn hồn, trước mắt nàng là sân Viện quen thuộc. Nàng đẩy cửa, quay lưng với ánh hoàng hôn còn sót lại, chầm chậm bước vào.

"Lam Vũ?" Con cá nhỏ nổi trong nước quay đầu lại, nghi hoặc nhìn nàng: "Không phải nói ngày mai mới về sao?"

Lam Vũ không nói một lời mà đi đến, đứng trước mặt nàng, mới khẽ hỏi: "Tại sao không nói cho ta biết?"

Lam Diên bơi lại gần hơn: "Chuyện gì?"

"Lời tiên tri đó," Nàng hé môi, khó khăn nói: "Lời tiên tri nói phụ hoàng sẽ chết vì ta."

Lam Diên sững sờ, kinh ngạc hỏi lại: "Làm sao ngươi biết?"

"Phù Du đã nói cho ta biết."

Lam Vũ hít một hơi, giọng nói dần run rẩy: "Nếu ngươi đã sớm biết người sẽ chết vì ta, tại sao còn đồng ý để ta ở lại bên ngoài?"

"Cái gì gọi là sớm biết hả?" Lam Diên bồn chồn quẫy đuôi: "Chưa nói đến việc lời tiên tri đó có ứng nghiệm hay không, cho dù nó có một chút khả năng, ta cũng không tin ngươi sẽ làm hại phụ hoàng. Chỉ cần ngươi rời khỏi tiên môn, thì sẽ không bị tiên môn lợi dụng để làm chuyện sai trái. Tuy rằng ta muốn bắt ngươi về rồi giữ dưới mí mắt, nhưng có lẽ ngươi ở càng xa, lại càng tốt cho phụ hoàng..."

"Nhưng nó đã ứng nghiệm rồi." Lam Vũ đột nhiên ngắt lời nàng, run giọng nói: "Phụ hoàng... phụ hoàng đã chết rồi!"

Lam Diên đột nhiên cứng đờ, đứng im như một tượng đá, không chớp mắt nhìn nàng: "Ngươi nói cái gì?"

"Phụ hoàng đã chết rồi, Phù Du cũng bị bắt." Lam Vũ mắt đỏ hoe nhìn nàng, từ từ nắm chặt tay: "Biển Côn Luân đại loạn, Đại ca bị thương nặng chưa tỉnh lại. Ngươi phải, ngươi phải mau chóng trở về chủ trì đại cuộc..."

Lời vừa dứt, xung quanh chìm vào một sự im lặng chết chóc. Một lúc lâu sau, Lam Diên khàn giọng nói: "Ta không tin."

Lam Vũ nghẹn ngào gọi: "Lam Diên..."

"Ta nói không tin là không tin!" Một tiếng "choang" lớn vang lên, pháp khí ban đầu đựng con cá nhỏ đột nhiên vỡ tan tành. Nữ nhân tóc bạc bỗng nhiên xuất hiện trong phòng, chân trần bước tới, túm lấy cổ áo nàng: "Không thấy được thi thể phụ hoàng, ta tuyệt đối sẽ không tin. Ngươi mới nói Phù Du bị bắt, nói cho ta biết nàng ấy ở đâu!"

Lam Vũ nhìn chằm chằm vào đôi mắt hung ác của nàng, khẽ nói: "Ngươi có thể làm được gì đây? Nơi này, nơi này là Tiên tông mà..."

"Cũng tốt hơn ngươi hèn nhát ở đây, chỉ biết khóc lóc!"

Khóc lóc?

Lam Vũ bỗng cười nhẹ một tiếng, khóe mắt càng đỏ hơn: "Lời tiên tri này, chắc phụ hoàng cũng biết nhỉ."

Lam Diên mím chặt môi, trừng mắt nhìn nàng.

"Bao nhiêu năm qua, người rốt cuộc... là thực sự yêu thương ta, cưng chiều ta, hay là sợ hãi lời tiên tri này, chỉ muốn đưa ta..."

"Câm miệng!" Lam Diên đột nhiên ngắt lời nàng, đôi mắt xanh lam như mãnh thú dần tràn đầy sự tức giận: "Đến nước này rồi mà ngươi vẫn còn nghi ngờ phụ hoàng như vậy. Chẳng lẽ nhân giới này thực sự đã làm cho ngươi có một trái tim ích kỷ, vô tình vô nghĩa sao?!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...