Chương 33: Hứa hẹn (H)
"Lam Vũ," khi bị đè trên chiếc giường mềm mại, nàng vẫn không nhịn được hỏi: "Sao... sao không đến chỗ ngươi?"
"Ở đây sẽ không bị quấy rầy." Lam Vũ hôn nhẹ lên khóe mắt nàng. Quý Linh Nguyệt không kìm được run lên, vô thức nhắm mắt lại, khẽ hỏi: "Lam Vũ, chúng ta đã kết làm đạo lữ rồi sao?"
"Nào có nhanh như vậy," Lam Vũ ôn tồn nói: "Sau này lập khế ước trọn đời, mới có thể coi là đạo lữ thực sự. Đây là chuyện rất quan trọng, phải suy nghĩ thật kỹ."
Quý Linh Nguyệt lắc đầu: "Ta không cần suy nghĩ, ta chỉ muốn ở bên ngươi." Nói rồi, nàng lại mở mắt, do dự: "Nhưng mà, nếu ngươi cần suy nghĩ, ta sẽ... sẽ đợi."
Lam Vũ cười một tiếng: "Nếu sau này ta thay lòng đổi dạ thì sao?"
Quý Linh Nguyệt sững lại, nhìn nàng chằm chằm, một lúc sau, cố tỏ ra bình tĩnh nói: "Nếu ngươi không thích ta nữa, ta sẽ tôn trọng ý kiến của ngươi, để ngươi, để ngươi..."
Nàng muốn rộng lượng nói "để ngươi rời đi", nhưng cố mấy lần cũng không thốt ra được mấy chữ đó. Cuối cùng, khóe mắt nàng lại ửng đỏ: "Không được... ngươi không được phép không thích ta."
"Được," Lam Vũ nhẹ nhàng cọ vào hàng mi ướt át của nàng: "Ta chỉ thích ngươi thôi."
Quý Linh Nguyệt không kìm được khóe môi cong lên, được một tấc lại muốn tiến một thước, nói: "Ngươi cũng không được rời xa ta." Lời vừa dứt, bàn tay đang vuốt ve má nàng liền dừng lại. Quý Linh Nguyệt nhạy cảm nhận ra, lập tức thu lại nụ cười, bất an gọi: "Lam Vũ?"
Lam Vũ nhíu mày, rồi lại nhanh chóng giãn ra, an ủi hôn nàng một cái: "Vậy A Nguyệt cùng ta xuống núi nhé."
Quý Linh Nguyệt: "Nhưng ngươi..."
"Ta biết, ta chưa vào Luyện Khí, không thể tùy tiện xuống núi." Lam Vũ khẽ nói: "Chúng ta chỉ đi một lát thôi, được không? Qua một thời gian, chúng ta sẽ quay về."
Quý Linh Nguyệt có chút bối rối nhìn nàng: "Tại sao?"
Lam Vũ dỗ dành: "Ta biết tung tích của Hải Châu rồi. Chúng ta cùng đi tìm, biết đâu sẽ tìm thấy."
Quý Linh Nguyệt kinh ngạc: "Ngươi biết tung tích của Hải Châu? Vậy sao trước đây không nói với Diệp trưởng lão, cũng không nói với ta."
"Ta có lý do riêng," Lam Vũ làm giọng mềm mỏng: "Ngươi cứ tin tưởng ta. Một thời gian nữa chúng ta cùng xuống núi, đợi tìm được Hải Châu rồi quay về. Sau này, ngươi sẽ không phải lo lắng việc ta không sống lâu nữa."
Quý Linh Nguyệt suy tư một lát, nghiêm túc nói: "Được rồi, ta nghe lời ngươi hết."
"Thật ngoan." Lam Vũ cười tươi, ấp người vào lòng thật kín kẽ. Khi đã yên tĩnh, nàng gần như có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập mạnh của thiếu nữ, cơ thể cũng ấm áp, giống như một cái lò sưởi nhỏ.
"Nóng quá." Nàng không kìm được than một tiếng.
Quý Linh Nguyệt đỏ mặt nói: "Là ngươi lạnh quá đấy."
"Thật sao?" Lam Vũ cong mắt, từ từ cúi xuống hôn lên môi nàng, thì thầm: "Vậy ngươi sưởi ấm cho ta nhé."
Quý Linh Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, vô thức nhắm mắt lại, vừa phối hợp với nụ hôn của nàng, vừa giúp nàng cởi bỏ thắt lưng và ngọc bội của mình. Từng lớp quần áo mỏng manh nhanh chóng rơi xuống, chồng chất dưới thân. Khi chỉ còn lại một lớp nội y, Lam Vũ không cởi nữa, chỉ vén áo nàng, ngón tay lướt trên làn da mềm mại của nữ hài.
Bạn thấy sao?