🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 30: Lừa dối

Lam Vũ trở về Viện Kiểm Chi, đẩy cửa ra, thần sắc hoảng hốt mà đi loanh quanh trong sân vài vòng, rồi ngồi phịch xuống bên chiếc bàn đá dưới gốc cây. Một lúc lâu sau, nàng đột nhiên "a" một tiếng, đấm đá vào không khí: "Ý gì chứ? Rốt cuộc nàng ấy có ý gì?!"

Lam Diên tỏ ra thích thú nhìn nàng, lười biếng nhả ra vài bọt nước.

Lam Vũ quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của nàng, lon ton chạy tới, ôm lấy cái chậu nước rồi lắc mạnh: "Tại ngươi hết đó!" 

"?" Lam Diên xoay một vòng, vẫy đuôi cái "bụp", bắn nước tung tóe lên mặt nàng: "Đừng có lên cơn điên với ta."

Sau khi bị tát nước, Lam Vũ không khỏi rùng mình, dường như tỉnh táo hơn một chút. Nàng đặt cái chậu xuống, như người mất hồn đi vào bếp lấy rìu, lững thững đi ra ngoài.

Lam Diên không nhịn được hỏi: "Ngươi đi đâu vậy?"

Lam Vũ nói: "Chẻ củi."

Nàng đóng cửa lại, đi dọc theo con đường nhỏ quanh co ra phía sau núi. Đi ngang qua sân của Dược lão, nàng còn thấy con rối đang đứng dưới gốc cây tưới nước, bên cạnh là một con mèo trắng và một con chim đang đánh nhau kịch liệt.

Nàng càng nhìn con chim càng thấy quen thuộc, không kìm được khẽ niệm chú, kết ấn bằng một tay. Ánh sáng màu lam lóe lên, một con chim trắng xuất hiện giữa không trung trước mặt nàng, toàn thân lông vũ vẫn còn dựng đứng.

"Thật sự là ngươi à." Lam Vũ đưa cánh tay ra cho nó đậu. Con rối quay đầu nhìn nàng, mặt không cảm xúc nói: "Chim của ngươi."

"...Đúng, làm sao vậy?"

Con rối gật đầu, chỉ vào một cái bát lớn dưới đất: "Cướp thịt của Tiểu Tuyết."

Lam Vũ sượng trân, ngượng ngùng nói: "Xin lỗi..."

"Ngươi phải chịu trách nhiệm đàng hoàng." Con rối nghiêm túc nói: "Sau khi kết khế, linh hồn sẽ liên kết với nhau, không thể nuôi thả rông."

Lam Vũ bị giáo huấn, liên tục gật đầu, cam đoan: "Sau này ta nhất định sẽ nuôi nó thật tốt. Bây giờ ta sẽ ra sau núi, bắt vài con thỏ về đền bù cho Tiểu Tuyết. Thành thật xin lỗi."

Nói xong, nàng vội vàng chạy đi cùng con chim ưng biển, sự việc này đã làm u sầu ban nãy vơi đi. Khi đến chỗ không có người, Lam Vũ mới thở dài một tiếng, lại bước chậm lại.

"Lại còn đi giành đồ ăn của người ta, ngươi không tự đi săn được à?"

Nàng lầm bầm, dùng rìu chặt đứt dây leo trên mặt đất, ra lệnh: "Đi, bắt vài con thỏ về đây."

Chim ưng biển gù gù hai tiếng, ngoan ngoãn vỗ cánh bay lên không trung, ẩn mình vào khu rừng rậm rạp.

Trong lúc nó bận rộn, Lam Vũ quay lưng lại, chẻ củi một cách bâng quơ: "Nói xong liền đi, cũng không giải thích gì cả."

Lúc đó nàng hoảng loạn che giấu, nói là thích theo kiểu bằng hữu. Quý Linh Nguyệt cũng đáp lại như vậy, lẽ nào cũng là ý đó? Nhưng mà, khi nhớ lại ánh mắt chuyên chú của Quý Linh Nguyệt, nàng lại cảm thấy đó chính là ý mà nàng đang nghĩ đến.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...