🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 3: Lần đầu gặp gỡ

40 năm trước, tại núi Kỳ Hoàng, Liên Châu.

Lam Vũ ngồi dưới bóng cây, ôm gối một cách mệt mỏi, môi đã nứt nẻ.

Nàng lại một lần nữa hối hận vì đã bỏ nhà đi.

Nàng là một giao nhân vừa mới hai trăm tuổi có thể hóa hình, nhưng xét về tuổi đời, cũng chỉ tương đương với một con người mười sáu, mười bảy tuổi. Một giao nhân chưa trưởng thành vốn không nên rời khỏi biển Côn Luân, nơi che chở cho họ. Nhưng ai bảo nàng đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa Phụ hoàng và Mẫu phi.

"A Vũ đã đến tuổi, cũng nên thành thân rồi."

"Hoàng tử Sát Lang của tộc Cá Mập có ý muốn liên hôn với chúng ta. Vài ngày nữa hãy cho họ gặp mặt, nếu thích hợp, thì định ngày đi."

Nàng nhất thời hoang mang lo sợ, vừa tức giận vừa tủi thân. Chưa nói đến việc Sát Lang của tộc Cá Mập kia cao lớn thô kệch, da còn cứng hơn đá, nàng đã chán ghét muốn chết rồi, làm sao có thể gả cho hắn. Lại nhìn tỷ tỷ song sinh của mình, lại được giao trọng trách, cả ngày ở bên cạnh Phụ hoàng xử lý công việc. Nàng chẳng qua chỉ là tu vi thấp hơn tỷ tỷ một chút, thiên phú kém hơn một chút, tính tình mềm yếu hơn một chút, mà lại bị đối xử như vậy. Đúng là cá có số.

Trong lúc tức giận, Lam Vũ thu dọn hành lý rời khỏi biển Côn Luân, tìm đại một hướng đi. Mọi chuyện đều bình an vô sự cho đến ngày hôm qua, một lão đạo sĩ râu ria đã phát hiện ra thân phận của nàng, truy đuổi nàng không ngừng.

Trong lúc hoảng loạn, nàng đã ăn viên thuốc do Phù Du đưa, che giấu khí tức để trốn khỏi ông lão râu bạc đó, nhưng lại phát hiện một tin dữ hơn nữa.

Nàng mất hết yêu lực, biến thành một con người tay trói gà không chặt.

Nhìn vào thức hải bên trong, giao châu vốn sáng rực như bị một lớp sương mù xám xịt che phủ, không thể điều động được một chút sức mạnh nào. Nàng thực sự không thể ngờ rằng, viên thuốc mà Phù Du nói có thể ngụy trang thành người phàm một cách hoàn hảo, lại là ngụy trang như thế này.

Yêu khí, yêu lực đều biến mất, chẳng phải chính là trở thành người phàm luôn sao?

Phải mất một lúc lâu Lam Vũ mới chấp nhận sự thật này. Nàng không biết tác dụng của viên thuốc kéo dài bao lâu, cũng không biết khi nào mới có thể hồi phục. Tâm trạng nàng càng thêm bực bội, sau khi đi lang thang trong rừng như ruồi không đầu cả buổi sáng, cuối cùng nàng đành buông xuôi, tùy tiện tìm một bóng cây ngồi xuống.

Tiếng ve kêu mùa hè nghe lâu thì hết sức ồn ào. Nắng gắt chói chang, mặt đất bị nung nóng bỏng rát. Lam Vũ ôm chân thở dài, uể oải gục đầu xuống đầu gối, đôi mắt đẹp nhắm lại một cách mệt mỏi.

Mặc dù yêu lực bị phong ấn, trở nên giống hệt con người, cơ thể nàng vẫn giữ những tập tính của giao nhân. Thời gian phơi nắng quá lâu, cơ thể không thể tránh khỏi suy yếu, nhưng nàng đã bị lạc trong khu rừng sâu này quá lâu. Đôi chân vốn được nuông chiều đã sớm đi đến tê dại, càng không nói đến việc đi tìm nước.

Mí mắt ngày càng nặng trĩu, cơ thể Lam Vũ dần nghiêng ngả. Trước khi nhắm mắt hoàn toàn ngất đi, trong lòng nàng đã tức giận kịch liệt mắng Phù Du lần thứ 109.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...