🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 29: Thích

Khi trời gần sáng, Lam Vũ và Quý Linh Nguyệt cùng nhau quay về trước cửa Viện Kiểm Chi.

Trên vai nàng là một con chim ưng biển (Hải Đông Thanh) oai vệ. Móng vuốt của nó trắng như ngọc, vẻ ngoài giống loài ưng, đôi mắt xanh đen long lanh đầy sức sống, trên trán còn ẩn hiện một hoa văn màu lam.

Đó là dấu ấn mà chủ nhân để lại sau khi kết khế.

So với giãy giụa kịch liệt lúc bị bắt giữ không lâu trước đó, thì sau khi kết khế, nó ngoan ngoãn hơn hẳn, đứng yên bên cạnh Lam Vũ, nghiêng đầu nhìn hai người nói lời tạm biệt.

Tiễn Quý Linh Nguyệt đi xong, Lam Vũ mang tươi cười trở về phòng. Lam Diên đã đợi chờ từ lâu thấy buồn chán muốn chết, liếc nhìn nàng một cái, có chút nghi hoặc mà bơi vài vòng trong chậu nước, thật sự không hiểu tại sao bắt được một con chim rách nát lại có gì đáng để vui mừng.

Lam Vũ trêu đùa con chim một lát, cho nó ăn vài viên linh đan rồi thả nó bay đi. Dưới ánh bình minh mờ ảo, chim vỗ cánh bay xa. Tại Tịch Tuyết Đô xa xôi, những ánh đèn vẫn còn lấp lánh. Lam Vũ ngẩn người một lúc, rồi đưa mắt nhìn Lam Diên, từ từ xích lại gần, nằm sấp trên bàn nhìn nàng chằm chằm.

Một người một cá nhìn nhau một lúc lâu, Lam Diên không kìm được vẫy vẫy đuôi, nói: "Có rắm mau thả." (Có gì thì nói lẹ đi)

Lam Vũ nhíu mày, do dự nói: "Ngươi có thể, khóc cho ta vài viên ngọc trai được không?"

Lam Diên: "...Ngươi nói gì cơ?"

"Chỉ là rơi vài giọt nước mắt thôi mà." Lam Vũ bị nàng nhìn đến mức chột dạ, giọng nói càng lúc càng nhỏ: "Nếu không phải giao châu của ta bị phong ấn, ta đã tự mình khóc rồi."

"Ngươi cần cái này làm gì?"

Lam Vũ đâu dám nói mục đích của mình, ấp úng: "Ta chỉ là, chỉ là có việc cần dùng..."

Lam Diên nghi ngờ nhìn nàng, một lúc sau, nói: "Không được, ngươi cũng biết mà, chỉ khi yêu lực sung mãn mới có thể khóc thành ngọc trai. Với bộ dạng này của ta bây giờ, làm sao có thể khóc ra ngọc trai cho ngươi được?"

Lam Vũ không nản lòng: "Vậy thì đợi khi nào ngươi hồi phục xong hãy khóc."

Nàng tính toán rất hay. Đợi Lam Diên hồi phục cơ thể và cho nàng Hải Châu, nàng sẽ có thể bổ sung đan tâm rồi cùng A Nguyệt rời khỏi tông môn. Dù sao Lam Diên cũng không thể giám sát nàng mọi lúc được. Đợi nàng ấy đi rồi, nàng lại lén lút quay về là được.

Lam Diên nghiêng đầu, luôn cảm thấy nàng có ý đồ không tốt, muốn bày ra trò gì đó xấu xa: "Ngươi đừng quên những gì đã nói trước đó, muốn đi đâu trong nhân giới thì đi, nhưng tuyệt đối không được ở lại Tiên Tông."

"Ta biết rồi."

Nàng vẫn còn nghi ngờ, đột nhiên nói: "Đưa thuốc cho ta."

Lam Vũ ngẩn người, ngoan ngoãn lấy ra vài viên thuốc, vừa định ném vào thì nghe Lam Diên nói: "Nghiền nát rồi đưa cho ta."

Lam Vũ bật cười, vừa rắc thuốc vào vừa hỏi: "Sao, không chê đây là thức ăn cho cá nữa à?"

Lam Diên hừ lạnh: "Ta phải nhanh chóng hồi phục, ép ngươi sớm đưa ra quyết định. Ở đây càng lâu, ta càng không yên tâm."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...