Chương 28: Xin lỗi
"Cái phòng này nhỏ quá."
Lam Diên vẫy vẫy đuôi, mang theo quả cầu nước tròn trịa bơi khắp phòng, cuối cùng dừng lại trên vai Lam Vũ, bất mãn nói: "Ta không thích."
"Ngươi còn bắt bẻ nữa." Lam Vũ mở ngăn kéo, lấy ra một lọ linh dược, đổ ra một viên đưa cho nàng: "Thuốc này cũng có tác dụng tốt với yêu quái, cho ngươi."
Lam Diên không tình nguyện nuốt viên thuốc to bằng nửa cái đầu mình, suýt nghẹn đến ngất đi. Lam Vũ vội vàng vỗ vỗ vây lưng của nàng. Đợi khi nàng yếu ớt tránh ra, Lam Vũ mới lật tung tủ tìm một cái chậu gỗ, đổ đầy nước rồi đặt lên bàn: "Mấy ngày này ngươi ở tạm đây đi."
Lam Diên: "...Ngươi thật sự coi ta là cá à?"
"Bộ ngươi không phải hả?" Lam Vũ chọc chọc vào quả cầu nước, đẩy nàng sang: "Ở đây không có cung điện san hô xa hoa của ngươi đâu, ngươi ở tạm đi."
Lam Diên bất mãn ngọ nguậy đuôi. Nếu không phải do sợ yêu khí lộ ra, nàng đã hóa thành hình người và chiếm giường của Lam Vũ rồi.
Thấy nàng ngoan ngoãn bơi vào chậu nước, Lam Vũ lại nghiền nát vài viên linh dược, rắc vụn thuốc vào trong nước. Lam Diên càng nhìn càng thấy không ổn, chất vấn: "Ngươi làm gì vậy? Rắc thức ăn cho cá à?"
Lam Vũ im lặng, tủi thân dừng động tác lại, lẩm bẩm: "Không phải sợ ngươi nghẹn sao, lòng tốt lại bị coi là lòng lang dạ sói."
Nàng hừ hừ vài tiếng, cất lọ thuốc đi, rồi bưng cái chậu ra trước cửa sổ để Lam Diên có thể phơi nắng. Vừa làm xong những việc này, cửa đã bị gõ vang cốc cốc. Nàng lau tay, vội vàng đi ra mở cửa, thấy Quý Linh Nguyệt đang đứng trước cửa phòng nàng với khuôn mặt lạnh lùng.
Nụ cười trên mặt lập tức cứng lại. Lam Vũ há miệng, nói lắp: "Ngươi, ngươi đến rồi, có chuyện gì không?"
Quý Linh Nguyệt nhíu mày, nói: "Lập khế ước."
Lam Vũ:?
Nàng khó hiểu chớp mắt, dừng lại một lúc mới nhận ra Quý Linh Nguyệt đang nói đến chuyện giúp nàng lập khế ước với linh thú, liền chợt hiểu ra mà "ồ" một tiếng, ngạc nhiên: "Là bây giờ luôn hả?"
"Ngươi bây giờ có việc bận sao?"
"Cũng không hẳn." Lam Vũ nhìn sắc trời bên ngoài: "Ta lấy vài thứ rồi đi cùng ngươi, đợi một chút nhé."
Nói xong, nàng liền quay người chạy vào phòng, thoát khỏi bầu không khí ngượng ngùng và cứng nhắc này. Quý Linh Nguyệt nhìn bóng nàng khuất dần, mím môi, nghĩ đến giọng điệu khách sáo vừa rồi của nàng, trong mắt không khỏi thoáng qua vài phần tủi thân và buồn bã, cả người càng thêm ủ rũ.
Không lâu sau, hai người cùng nhau đến bên ngoài kết giới.
Lúc này, tàn dư của mặt trời lặn đã biến mất, màn đêm buông xuống, bầu trời đầy sao. Trong Linh Thú Sâm, đom đóm lấp lánh, ánh trăng mát lạnh như bạc lỏng rải trên nền đất đầy rêu xanh, chiếu ra cái bóng dài của hai người. Trong đêm dịu dàng và tĩnh lặng như vậy, hai người họ lại không nói một lời, chỉ một trước một sau mà bước đi.
Quý Linh Nguyệt rũ mắt, trong lòng đang nghĩ xem phải mở lời như thế nào thì nghe thấy một tiếng "rầm" từ phía trước. Ngẩng đầu lên, người vừa bước đi ở trước mắt đã biến mất. Nàng giật mình, vội vàng chạy tới, lúc này mới phát hiện trên con đường bằng phẳng ban nãy không hiểu sao lại xuất hiện một cái hố lớn, mà Lam Vũ lại bất cẩn giẫm lên, cả người liền rớt xuống đó.
Bạn thấy sao?