Chương 27: Thừa nước đục thả câu
Ẩn mình trong dãy núi liên tiếp phía sau Tiềm Vân phong là một khu rừng rậm xanh tươi trải dài hàng dặm. Nơi đây khí hậu ấm áp, linh khí dồi dào, nên những con thú sống trong rừng phần lớn đều hiền lành và có linh trí, cũng như Bạch hạc Đan Bách của Quý Linh Nguyệt, chính là do Tần Tự đã bắt được từ nơi này năm xưa.
Diệp Khinh Quân dạy học vốn tùy hứng, sau khi được chưởng môn phê chuẩn cho mở kết giới Linh Thú Sâm, nàng liền thả tất cả đệ tử vào trong.
Lam Vũ là Trúc Cơ nên đương nhiên không dám tiến sâu vào rừng. Nàng vô thức nhìn qua Quý Linh Nguyệt, thấy nàng ấy đang đứng cùng Khánh Tử Bạch và hai nữ hài khác, trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì, không biết Khánh Tử Bạch đã nói gì mà nàng ấy gật đầu, quay người đi sâu vào rừng. Bốn người họ nhanh chóng khuất dạng.
Ngu Sơn Diệp hỏi nàng có muốn đi cùng không, nhưng Lam Vũ biết nếu dẫn nàng theo cùng, thì Ngu Sơn Diệp sẽ không thể tiến vào khu vực của linh thú trung và cao cấp, nàng liền lắc đầu, một mình đi về phía Tây Nam.
Ở bìa rừng, chủ yếu chỉ có những loài động vật bình thường, chưa có linh trí. Lam Vũ lững thững đi đến một con suối, thấy không có ai, nàng liền ngồi xuống, định trốn ở chỗ này lười biếng một lát rồi đến giờ thì về chép sách.
Đột nhiên, phía sau nàng có tiếng sột soạt. Lam Vũ giật mình, vểnh tai lên, cảnh giác quay lại nhìn.
Bóng cây khẽ lay, gió thổi nhẹ. Một con sóc chui ra từ bụi cỏ, ôm một quả thông trong lòng. Nó nghiêng đầu nhìn Lam Vũ, đôi mắt nâu to tròn trong veo.
Lam Vũ thở phào nhẹ nhõm, ngoắc ngón tay gọi nó lại. Con vật nhỏ ngoan ngoãn chạy đến, cọ cọ vào ngón tay nàng.
"Ngoan thật." Lam Vũ xoa đầu nó, thấy nó không có linh trí nên thả nó đi. Nàng quay lại, chuẩn bị rửa tay. Ai ngờ vừa cúi người xuống, liền thấy một bóng đen ở dưới đáy đang nhanh chóng tiến về phía mặt nước.
Lam Vũ: !
Bóng đen vọt lên khỏi mặt nước, một đôi tay trần trắng nõn ướt át vòng qua cổ nàng, bất ngờ kéo mạnh nàng xuống nước.
Lam Vũ sặc nước, vội vàng thi triển chú Tránh Thủy. Trước mắt nàng chỉ có mái tóc dài của bản thân đang phiêu tán như rong biển. Nàng luống cuống vùng vẫy trong nước, đấm đá loạn xạ vào người đang ôm mình.
Không biết đã đánh trúng chỗ nào, bên tai nàng vang lên một tiếng kêu khẽ, sau đó là một giọng nói dễ nghe nhưng đầy tức giận vang lên: "Lam Vũ! Ngươi bị điên rồi hả?!"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Lam Vũ sững sờ, kinh ngạc mở to mắt. Nàng gạt tóc mình sang một bên, cuối cùng nhìn rõ người trước mặt.
Giao Nhân có vẻ ngoài rất giống nàng đang nổi ngay trước mặt nàng mà nhìn nàng. Mái tóc bạc óng ả như lụa trôi nhẹ trong dòng nước.
Lam Diên có khuôn mặt kiều diễm, đôi tai nhọn, đôi mắt xanh lam dài hơn Lam Vũ một chút, hơi xếch lên, thêm nốt ruồi lệ ở khóe mắt càng thêm phần quyến rũ. Nàng nhíu mày trừng Lam Vũ, đôi môi đỏ mím chặt. Lớp vảy bạc lấp lánh bao phủ phần ngực trần, rồi dọc theo đường cong của vòng eo yểu điệu, thu lại thành một cái đuôi cá dài, khẽ lay động trong nước.
Bạn thấy sao?