Chương 206: (H) & 207(H+)
Chương 206: Phát... (H)
Nhìn tuyết rơi im lìm ngoài cửa sổ, Quý Linh Nguyệt ngồi xếp bằng trên giường, nói bâng quơ: "Mai là giao thừa rồi."
Lam Vũ "ừm" một tiếng, động tác lau tóc dài cho nàng vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng: "Có cần mua ít pháo không? Ta thấy nhiều nhà mua lắm."
Quý Linh Nguyệt sững lại, không nhịn được quay đầu liếc nàng một cái, khóe môi khẽ cong lên.
"Nàng cười gì thế?" Lam Vũ khó hiểu: "Ta nói gì sai à?"
Quý Linh Nguyệt lắc đầu, xoay người lại, hai cánh tay chống bên hông nàng, ngước lên nhìn nàng: "Lam Vũ."
"Ừm?"
"Nàng có biết, tại sao loài người lại đốt pháo vào năm mới không?"
"Chẳng phải để cho náo nhiệt sao?"
Quý Linh Nguyệt cong mắt, nói: "Ban đầu không phải để náo nhiệt đâu, mà là để xua đuổi quỷ quái đến nhân gian đấy. Ưm... chính là những đại yêu quái đáng sợ và tà ác như nàng đấy."
Lam Vũ phản ứng lại, nhướng mày, giả vờ hung dữ giơ hai tay lên: "Vậy thì đại yêu quái đáng sợ và tà ác này, phải cắn tiểu ma đầu da mịn thịt mềm nhà ngươi một miếng mới được!"
Quý Linh Nguyệt phì cười, giả vờ lùi lại trốn tránh. Nào ngờ đôi tay vồ tới lòng nàng chỉ tóm lấy cổ áo mỏng manh của nàng, kéo vào một cái, che đi phong cảnh nửa kín nửa hở trước ngực nàng thật kín đáo.
Nàng ngẩn ra, đối diện với ánh mắt dịu dàng của Lam Vũ: "Để hở như vậy, không sợ cảm lạnh sao?"
Quý Linh Nguyệt im lặng một lát, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Ta cũng không yếu ớt như vậy."
Lam Vũ không bận tâm "ừm" một tiếng, rồi đóng cửa sổ, thổi tắt nến. Căn phòng bỗng nhiên tối sầm lại. Nàng vén tấm chăn dày lên, cười hớn hở nhìn Quý Linh Nguyệt. Đôi mắt vẫn sáng ngời: "Vào đây."
Quý Linh Nguyệt lê bước, ngoan ngoãn chui vào: "Các nàng... Giao Nhân các nàng, có cái kiểu... cái kiểu mà những yêu quái khác đều có ấy, ừm, phát, phát..."
Lam Vũ nghiêng đầu: "Phát cái gì?"
Nàng mím môi, rối rắm một lúc lâu, cuối cùng vẫn nuốt câu hỏi đáng xấu hổ đó xuống: "Không có gì."
Lam Vũ tò mò liếc nhìn nàng một cái, trở mình trong chăn, ôm nàng vào lòng, rất nhanh liền cảm thấy ấm áp. "Sớm biết đã không đốt lò sưởi rồi," nàng thoải mái nheo mắt lại, thở dài: "Nàng đúng là một cái lò sưởi nhỏ."
Quý Linh Nguyệt mở miệng: "Nếu không có ta..."
"Không có nàng, ta sẽ không thể bước đi được một bước." Lam Vũ nhanh chóng tiếp lời, bật cười: "Rồi rồi, nàng là quan trọng nhất. Mau ngủ đi, vừa rồi không phải buồn ngủ sao?"
Quý Linh Nguyệt mở to mắt nói: "Vừa rồi thì buồn ngủ thật, nhưng tắm xong, lại không buồn ngủ nữa."
"Vậy sao?" Lam Vũ đặt tay lên eo nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ người nàng như dỗ trẻ con đi ngủ: "Vậy làm sao đây, có muốn ta hát cho nàng nghe một bài không?"
Bạn thấy sao?