Chương 20: Quen thuộc
Đảo Bồng Lai từ trước đến nay luôn thần bí, ẩn mình giữa trung tâm Đông Hải, ngoại trừ đệ tử trên đảo, người ngoài hầu như không tìm được lối ra vào.
Khi đứng ở bờ phóng Minh Phù để chờ người trên đảo đến đón, Ngu Sơn Diệp vẫn lải nhải: "Trước khi xảy ra chuyện, đảo Bồng Lai còn nổi tiếng hơn cả tam đại Tiên Tông đấy. Có lẽ vì nơi này linh khí dồi dào, tu vi của đệ tử đảo Bồng Lai luôn cao hơn đồng trang lứa một bậc. Khi ấy, ai ai cũng hướng về Bồng Lai, người cầu tiên bái sư nhiều không kể xiết..."
Quý Linh Nguyệt tiếp lời: "Đáng tiếc, một tiên tông phồn thịnh như vậy, chỉ sau một đêm, đã bị yêu ma hủy hoại gần hết."
Lam Vũ liếc nàng ấy một cái, luôn cảm thấy nàng ấy có ý ám chỉ, nhưng chuyện này quả thực là do yêu quái gây ra, nàng không thể phản bác, cũng không có cái gọi là "vinh dự của tập thể yêu quái", chỉ có thể "ừ ừ" hai tiếng, vô thức nhìn về phía nam.
Đông Hải hướng nam, nối liền với Nam Hải, mà biển Côn Luân, nằm sâu trong Nam Hải, tính theo tốc độ di chuyển ngàn dặm một ngày của tu sĩ, hình như cũng không quá xa.
Đúng lúc nàng đang ngẩn người, Ngu Sơn Diệp nói: "Đến rồi, đến rồi."
Lam Vũ vô thức quay đầu, thấy một con thuyền nhỏ chạy ra từ trong làn sương mù mờ ảo trên biển, chầm chậm tiến về phía các nàng. Trên thuyền là một thiếu niên mặc áo xanh đang đứng, đôi mày anh tuấn, mặt như ngọc, khi đến gần bờ, hắn chắp tay nói: "Đệ tử đảo Bồng Lai, Sở Tễ, đặc biệt đến đón ba vị đạo hữu."
Quý Linh Nguyệt gật đầu, điềm tĩnh nói: "Nhờ ngươi."
Nàng dẫn đầu bước lên thuyền, phía sau là hai người chưa từng thấy sự đời, mặt đầy kinh ngạc cảm thán.
Sở Tễ đánh giá ba người một phen, nhận định Quý Linh Nguyệt là người đại diện, bèn nói với nàng: "Mục đích đến đây của ba vị đạo hữu, tiền bối Diệp đã sớm bẩm báo với Đảo chủ. Tuy nhiên, cây Vân Chi chưa kết quả, e rằng các vị phải tạm trú trên đảo vài ngày."
"Làm phiền ngươi rồi."
Thấy hai người họ nói những lời khách sáo qua lại, Lam Vũ không có việc gì làm, bèn nhìn ngó xung quanh. Phía sau đã không còn thấy bờ kè, xung quanh sương mù dày đặc, sóng lặng không tiếng, dường như vùng biển này hoàn toàn bị bao phủ bên trong kết giới. Ngư dân bình thường nếu lạc vào đây, sẽ chỉ biết mơ mơ màng màng quay lại chỗ cũ, tu sĩ tuy có thể vào nhưng nếu không có người dẫn đường, cũng sẽ lạc lối trong màn sương này.
Nàng không khỏi tò mò, đám yêu quái năm xưa tấn công đảo Bồng Lai, rốt cuộc đã xông vào bằng cách nào.
Nhưng nếu hỏi ra, thể nào cũng sẽ bị A Nguyệt nhân cơ hội phê phán sự tà ác của yêu quái một trận, để không phải chịu tội, nàng dứt khoát ngậm miệng, ngoan ngoãn làm một người câm.
Không biết đã qua bao lâu, sương mù ở mũi thuyền dần tan biến, nhìn về phía trước, một hòn đảo dần hiện ra, ánh mặt trời cũng xuyên qua màn sương mù, ấm áp rọi lên người.
Càng đến gần, càng cảm nhận được sự cao vút của hòn đảo này, Lam Vũ phải ngẩng đầu, đưa tay che nắng, nheo mắt nhìn những cung điện trên mây.
Bạn thấy sao?