Chương 198: & 199
Chương 198: Tam nữ
"Nhưng bây giờ, nói những điều này cũng đã muộn rồi." Hắn nói nhỏ: "Giống như lời tiên tri đã nói, chính ngươi đã phá hủy tất cả."
Lam Vũ lại cười khẩy: "Rõ ràng là ngươi đã tự tay gây ra cục diện này."
Thanh kiếm dài trong tay dần tan biến. Nàng buông thõng hai tay, chậm rãi bước đi trên mặt biển: "Ngươi sợ hãi lời tiên tri, làm mọi cách để ngăn cản nó xảy ra. Nhưng thật nực cười, chính những hành động đó của ngươi đã đẩy ta đến con đường này."
"Nếu ngươi chỉ coi lời tiên tri là chuyện đùa, nếu ngươi thật lòng nuôi dạy ta, có lẽ đến bây giờ ta vẫn sẽ không rời khỏi biển Côn Luân, càng không thể gặp được những con người và yêu quái đã dạy ta trưởng thành..."
Lam Ngăn Xuyên nghiến răng: "Ngươi lại quên rồi sao, ta đã nói không được động đậy!"
Lam Vũ dừng bước, cười nhẹ: "Ngươi đang sợ ta sao?"
Lam Ngăn Xuyên mím môi không nói, nhưng lực ở lòng bàn tay lại ngày càng mạnh. Lam Vũ liếc nhanh Lam Diên, rồi đột nhiên nói: "Lam Ngăn Xuyên, ngươi đã bao giờ nghĩ tới chưa, có lẽ từ trước đến nay, lời tiên tri không phải nói về ta?"
Lam Ngăn Xuyên sững lại, lông mày nhíu chặt: "Ngươi nói cái gì?"
"Vương chết vì tam nữ. Tam nữ, có thể là Tam hoàng nữ (hoàng nữ thứ ba), nhưng cũng có thể..." Nàng khẽ thở dài: "là nữ nhi thứ ba." ("nữ nhi": người con gái)
Vừa dứt lời, một bóng đen đột nhiên xuất hiện từ không trung. Chiếc móng vuốt sắc nhọn lấp lánh ánh sáng lạnh lẽo, không chút nương tay chộp lấy đầu của nam nhân.
Lam Ngăn Xuyên kinh hãi, nhanh chóng dồn yêu lực định bóp gãy cổ Lam Diên. Nhưng một luồng ánh sáng đỏ đột nhiên từ dưới nước lao ra, chém vào cổ tay hắn một cách sắc bén. Trong chốc lát, mắt nam nhân choáng váng, cuối cùng phải buông Lam Diên ra, rồi trở tay vỗ một chưởng về phía con mèo đen.
Thân hình con mèo đen dãn ra, hóa thành hình người, không né tránh mà đối lại một chưởng với hắn. Sau một tiếng nổ lớn, nội tạng nữ nhân chấn động như sóng ngầm, khóe môi cũng rỉ ra một vệt máu, toàn thân toát mồ hôi lạnh, cơ thể run rẩy không ngừng vì bị áp lực mạnh. Xương cốt dường như cũng phát ra tiếng "răng rắc". Nhìn thấy Mạnh Trường Ca ôm Lam Diên bay đi, liền thả lỏng tâm thần, thu tay lại, lảo đảo lùi về phía sau, nhưng lại bị một chưởng mạnh mẽ đánh vào ngực.
Cơ Hanh đột nhiên nôn ra một ngụm máu, thân hình gầy yếu như một con diều đứt dây ngã ngửa về phía sau. Lam Ngăn Xuyên với vẻ mặt tàn bạo lại triệu hồi thủy kiếm, hung hăng bay về phía ả: "Chẳng trách bọn chúng lại tìm đến nhanh như vậy, hóa ra là ngươi đã phản bội ta!"
Mũi kiếm sắc lẹm chĩa thẳng vào mặt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một sợi dây leo xanh đột nhiên cuộn lấy bụng dưới của ả, giật về phía sau, kéo vào vòng tay của một người. Máu rỉ ra từng giọt từng giọt. Cơ Hanh ho khan một tiếng, khó khăn lắm mới ngẩng đầu lên, đối diện với khuôn mặt căng thẳng của Lam Vũ.
Ả sững lại, không nói gì, chỉ lại đưa tay lên che miệng ho khan.
Không biết từ đâu lại vang lên tiếng sấm vang dội. Gió mạnh thổi từng cơn, mây đen tích tụ dày đặc. Bầu trời bị đàn chim đông nghịt che phủ. Ánh nắng không thể xuyên qua, mặt biển cũng chìm vào sự u ám.
Bạn thấy sao?