Chương 190: & 191
Chương 190: Chúc phúc
Hải Vương Cung vuông vức, nền lát bạch ngọc, mái lợp lưu ly. Vương điện ngự tại nơi cao nhất ở phía Bắc, chính giữa là đài tế tự (cúng bái) tách biệt với nơi ở của hàng ngàn Giao Nhân. Lúc này, đài tế tự rộng lớn ấy lại trở thành nơi để những Hải tộc bình dân dự tiệc. Còn điện Hà Ngọc ở gần đài tế tự, chính là nơi các tộc trưởng tụ họp. Ngay cả tộc trưởng của Kình tộc (tộc cá voi) có ngoại hình to lớn nhất, lúc này cũng hóa thành hình người, an tọa ở vị trí đầu tiên dưới bậc thang bạch ngọc.
Trên bậc thang bạch ngọc, những chiếc bàn dài làm bằng san hô được đặt sẵn. Chiếc ghế sau bàn rộng rãi, đủ để ba người ngồi cùng. Kế đến, ở vị trí thấp hơn một chút, chính là nơi dành cho các hoàng nữ.
Lam Vũ và Quý Linh Nguyệt vừa tìm được chỗ ngồi thì cũng vừa lúc Lam Diên đưa A Li quay trở về. Nàng không thấy bóng dáng Phù Du đâu, không khỏi nhíu mày, hạ giọng hỏi: "Sao chỉ có hai người?"
Lam Diên nói: "Phù Du nói nàng ấy phải lấy một thứ, sẽ đến ngay, bảo chúng ta cứ bình tĩnh, hành động cẩn thận."
Lam Vũ "ồ" một tiếng, nhưng cơ thể vẫn không thả lỏng. Nàng không kìm được xoa xoa lòng bàn tay lên đầu gối, hồi hộp vì những gì sắp xảy ra. Lam Diên lại tiếp tục nói: "Nhưng mà, vừa nãy ta nói sự thật cho Phù Du, nàng ấy không có vẻ ngạc nhiên cho lắm, còn kể cho ta nghe một vài chuyện khác."
"Chuyện gì?"
"Năm đó, khi ngươi nằm mê man ở điện Tế Tự, từng có người lén lút lẻn vào, nhưng đều bị kết giới của điện Tế Tự ngăn lại."
Lam Vũ sững người, nhận ra: "Là hắn sao?"
"Bây giờ xem ra, chỉ có thể là hắn," Lam Diên nói: "Điện Tế Tự và Hải Vương Cung được tách biệt. Uy tín và địa vị đặc biệt của Đại Tư Tế cũng cho phép họ có quyền không hoàn toàn phục tùng Hải Hoàng. Ngay cả Lam Ngăn Xuyên, muốn vào điện Tế Tự cũng phải đi cửa chính. Như vậy, hắn sẽ không có cách nào... không có cách nào giết ngươi một cách lặng lẽ."
Lam Vũ không nhịn được siết chặt nắm đấm, nhìn về vị trí còn trống ở trên cao: "Hắn quả thật là máu lạnh vô tình, không hề niệm tình cũ dù chỉ một chút."
Quý Linh Nguyệt sững lại, nhìn góc nghiêng lạnh lùng của nàng. Vừa dâng lên một chút lo lắng, lại nghe thấy nàng gằn từng chữ: "Vừa hay, ta cũng thế."
Lúc này, một đội Giao Nhân đỏ đột nhiên bơi ra từ hai bên vương tọa, hóa thành đôi chân, rồi cùng quỳ một chân ở dọc hai bên bậc đá. Kèm theo tiếng Tù Và vỏ ốc du dương, điện Hà Ngọc vốn ồn ào bỗng trở nên yên lặng. Vô số đôi mắt đồng loạt nhìn về phía con đường sặc sỡ được bao quanh bởi đàn cá. Hai bóng người đội vương miện châu báu tinh xảo, đeo trang sức bạc, y phục chỉnh tề, từ từ bước vào từ ngoài điện.
Cộc, cộc...
Tiếng bước chân đều đặn vang vọng trong đại điện yên tĩnh. Các tộc trưởng vốn đang trò chuyện thân mật, giờ im lặng lùi sang hai bên, nhường lối đi lên bậc ngọc, rồi khuỵu một gối quỳ xuống. Thấy họ đến gần, Lam Vũ cũng đứng dậy từ chỗ ngồi, khom người hành lễ.
Bạn thấy sao?