🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 171: & 172

Chương 171: Giữ vững

Trong sa mạc tĩnh lặng, một bóng đen uyển chuyển nhẹ nhàng vút qua cồn cát, không ngừng bước chạy về phía Đông. Bàn tay chìm vào lớp lông mềm mại, Huyên Ngọc ngồi thẳng người, nhìn những ánh đèn lấp lánh của thị trấn ở đằng xa, khẽ nói: "Yêu Trúc."

Hồ ly bên dưới nghi hoặc "ừm" một tiếng.

"Ta đã rời đi nhiều năm như vậy, khi trở về, liệu phụ thân có còn chấp nhận ta không?"

Yêu Trúc hỏi ngược lại: "Làm gì mà không chấp nhận?"

"Nhưng những năm nay, ông ấy dường như chưa từng tìm ta. Vị trí Thiếu các chủ của Vân Tiêu Các, chắc cũng không còn là của ta nữa rồi."

"Không phải của ngươi, thì giành lại."

Huyên Ngọc sững lại: "Trước kia không phải ngươi là người muốn ta vứt bỏ vị trí Thiếu các chủ nhất sao?"

"Chủ động từ bỏ là một chuyện, đây là bị người khác cướp mất, sao có thể giống nhau được?" Yêu Trúc nói: "Trước kia ngươi cũng từng nói với ta, vì là con gái, nên Huyên Như Lâm căn bản không hề nghĩ đến việc để ngươi làm Thiếu các chủ. Là ngươi dựa vào năng lực của mình, đè bẹp hai tên đệ đệ không ngóc đầu lên nổi, hắn mới bất đắc dĩ phải để ngươi làm Thiếu các chủ. Nếu là thứ mà mình đã tự tranh giành được, sao có thể dễ dàng nhường đi như vậy?"

Huyên Ngọc bật cười: "Trước kia sao ngươi không nghĩ như vậy?"

Yêu Trúc lẩm bẩm: "Yêu quái cũng... cũng có lúc đầu óc chưa trưởng thành mà."

Huyên Ngọc mím môi, nói: "Được."

Đón gió đêm, nữ nhân thoải mái nói: "Ta muốn quay về, tiếp tục làm Thiếu các chủ của ta."

Yêu Trúc phụ họa: "Ủng hộ!"

"Ta sẽ không nghe theo lời phụ thân nữa, ta sẽ làm việc theo ý mình."

"Được!"

Huyên Ngọc cười rộ lên, nói lớn: "Ta muốn thay thế vị trí của ông ấy, ta muốn làm Các chủ của Vân Tiêu Các!"

Yêu Trúc khen ngợi: "Chí hướng rộng lớn!"

"Ngươi có muốn đi cùng ta không?"

"Tuyệt ..."

Yêu Trúc khen được một nửa, bỗng nhận ra ý của nàng, đột ngột dừng bước. Huyên Ngọc giật mình, suýt nữa ngã ra ngoài vì quán tính, phải nắm chặt bộ lông trên lưng Yêu Trúc mới ngồi vững: "Ngươi làm gì vậy?"

Yêu Trúc quay đầu lại, đôi mắt xanh biếc tròn xoe: "Thật không? Ngươi vừa nói, muốn ta ở bên cạnh ngươi sao?"

"Đương nhiên là thật," Huyên Ngọc da mặt mỏng, ho khan một tiếng, ánh mắt lảng đi: "Ngươi có bằng lòng không?"

Yêu Trúc hớn hở, cái miệng hồ ly gần như ngoác đến tận mang tai: "Đương nhiên rồi!"

Nàng nhảy cao ba thước, "ú ù" chạy nhảy trong sa mạc. Huyên Ngọc bị nàng làm cho chóng mặt, bực bội vỗ vào đầu hồ ly một cái: "Đừng có làm loạn."

Cái vỗ đó không đau không ngứa. Hồ ly nhếch môi, nhón chân chạy chậm chậm.

"Chạy nhanh lên một chút."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...