🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 17: Thủy linh căn (H+)

Khi Ngu Sơn Diệp từ dưới chân núi trở về đã là đêm hôm khuya khoắt, nàng nhận lấy hai chiếc lồng tre từ tay con rối, nói lời cảm ơn.

Con rối vô cảm đáp lời, rồi quay lưng bước đi.

"Thật là... chẳng có chút linh trí nào cả."

Ngu Sơn Diệp nhìn bóng lưng nó lẩm bẩm một tiếng, rồi xách hai chiếc lồng tre trở về Viện. Sau khi vệ sinh cá nhân đơn giản, nàng đang định về phòng nghỉ ngơi thì nghe thấy một tiếng động lạ từ phòng bên cạnh.

Ngu Sơn Diệp sững người, ngập ngừng bước tới, gõ cửa: "Lam Vũ?"

Tiếng động bên trong đột nhiên dừng lại. Sau vài nhịp thở, giọng của Lam Vũ vọng ra: "Sao thế?"

Ngu Sơn Diệp thả lỏng: "Không có gì, là ngươi thì được rồi. Ta chỉ sợ có trộm đột nhập thôi."

"Ở đây làm gì có trộm nào?" Lam Vũ đáp lại theo phản xạ, rồi cúi xuống nhìn nữ hài đang run rẩy rúc vào lòng mình.

Ngón tay nàng vẫn còn kẹt trong huyệt đạo ướt át, chậm rãi xoay tròn và ma sát. Cơ thể Quý Linh Nguyệt run rẩy dữ dội hơn, ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt át nhìn nàng một cách đáng thương, khóe mắt mang theo một nét diễm lệ, trông vô cùng quyến rũ.

"Cũng phải," Ngu Sơn Diệp nói một cách thoải mái: "Vậy ta về đây, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi. Sáng mai còn phải lên Chủ Phong học nữa."

"Biết rồi." Lam Vũ nghe thấy tiếng bước chân nàng dần xa và tiếng đóng mở cửa, mới khẽ nói: "Ngươi đã Trúc Cơ rồi, hay là thử thi triển chú Cách Âm xem sao."

Quý Linh Nguyệt thở hổn hển, nghiêm túc nói: "Đó là, ưm... đó là chú ngữ bậc trung, ta, ta chưa học tới đó."

Lam Vũ phì cười, nhẹ nhàng nói: "Sao lại nghiêm túc vậy, ta đang chọc ngươi thôi mà, không nghe ra sao?"

Quý Linh Nguyệt sững lại, lần nữa nhìn nàng.

Ánh trăng nhợt nhạt xuyên qua cửa sổ giấy đã phủ lên người Lam Vũ một lớp sáng trong, ngay cả khuôn mặt rạng rỡ thường ngày cũng dát lên vẻ lạnh lẽo, chỉ có đôi mắt trong veo kia vẫn dịu dàng và tràn đầy vui vẻ.

Quý Linh Nguyệt không kìm được đưa tay ôm cổ Lam Vũ, đôi môi nóng ấm cũng in lên môi nàng ấy, chiếc lưỡi nhỏ non nớt liếm láp kẽ răng. Đợi khi Lam Vũ bất giác hé miệng, nàng lại mạnh dạn câu lấy cổ Lam Vũ, để nàng ấy đè xuống nàng, môi lưỡi đan xen, hôn sâu hơn nữa.

Hàng mi dài của Lam Vũ khẽ run lên, rũ mắt liếc nhìn nàng, ôm lấy cơ thể mềm mại của Quý Linh Nguyệt, động tác tay lại nhanh hơn vài phần. Chẳng mấy chốc, Quý Linh Nguyệt liền kêu một tiếng, hai chân gác trên eo nàng dần căng thẳng, cũng chảy ra lòng bàn tay của nàng một dòng nước ấm nóng.

Quý Linh Nguyệt quay đầu rời khỏi nụ hôn, vội vã hít một hơi, hai má ửng đỏ. Lam Vũ nghiêng đầu hôn nhẹ lên tai nàng, khẽ hỏi: "Còn khó chịu không?"

Quý Linh Nguyệt ôm lấy cổ Lam Vũ, chỉ cảm thấy trên vai là tóc rối bời, nàng co người lại một chút, nói nhỏ: "Còn."

Thực ra sau khi Trúc Cơ, độc rắn không còn phát tác mãnh liệt như trước nữa. Giờ nàng đã không còn cảm thấy trong người nóng như lửa đốt, nhưng nghĩ rằng đây là lần cuối, nàng liền bất chấp tất cả mà thừa nhận.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...