🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 168: & 169

Chương 168: Công dã tràng

"Sai rồi."

Một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ lọt vào tai. Lam Nguyệt Yêu cứng người, đột ngột quay đầu, nhìn thấy nữ nhân đang ngồi khoanh chân cách đó không xa.

Nàng mở to mắt, nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của người đó, vô thức bước một bước về phía nàng ấy.

Khi chân chạm đất, mặt đất vốn trắng xóa mờ ảo bỗng có màu sắc. Lấy nàng làm trung tâm, màu sắc lan tỏa ra xung quanh như những gợn sóng. Rừng cây xanh tươi và bãi cát trải dài dần hiện ra, tiếng sóng biển vỗ rì rào, ngay cả cánh tay cũng cảm nhận được làn gió biển dịu nhẹ.

Nàng chớp mắt, cơ thể loạng choạng, lảo đảo lao về phía trước: "Xuân Hàn!"

Hai cánh tay xuyên qua người nàng ấy không chút cản trở. Lam Nguyệt Yêu quỳ bên cạnh nàng ấy, kinh ngạc và hoảng sợ vồ tới hai cái, nhưng lòng bàn tay vẫn trống rỗng.

Sở Xuân Hàn buộc tóc bằng dải lụa, áo trắng như tuyết, đôi mắt đào hoa hiền dịu mang theo nụ cười, nhưng lời nói lại không chút khách khí: "Đó là cửa tử. Nếu đây không phải là thức hải của ngươi, ngay từ bước đầu tiên ngươi đã chết rồi."

Lam Nguyệt Yêu sững lại, ngơ ngác nhìn nàng ấy, cho đến khi một giọng nói khác lọt vào tai.

"Biết rồi."

Nàng quay đầu lại, thấy một bóng người quen thuộc khác đang đứng cách đó không xa. Lam Vũ hậm hực đứng tại chỗ xoay vòng vòng, ngồi xổm xuống bới cát, lẩm bẩm: "Đây là lần đầu tiên ta giải trận mà, sao có thể làm đúng ngay lần đầu được chứ?"

Nụ cười của Sở Xuân Hàn càng tươi hơn: "Nhưng ta có một học trò, năm đó đã giải trận đúng ngay từ lần đầu."

Lam Vũ ngẩn ra, nhìn theo hướng phát ra giọng nói, nhưng ánh mắt lại không thể dừng lại trên người Sở Xuân Hàn: "Lợi hại vậy sao? Ta có quen không?"

"Cũng coi như là quen đi."

Sở Xuân Hàn đặt tay lên bàn cờ trước mặt, nhớ lại: "Nàng ấy tư chất thông minh, hoạt bát thiện lương, ôm ấp hoài bão lớn. Là người mà ta thấy... đầy nhiệt huyết nhất."

Lam Vũ im lặng một lúc, quay đầu lại, cuộn mình buồn bã: "Ta quá ngu ngốc, không thể bằng nàng ấy được."

Sở Xuân Hàn cau mày: "Đừng nói vậy."

Thấy Lam Vũ vẫn ủ rũ, nàng bất đắc dĩ mím môi, đầu ngón tay khẽ nhếch lên, biến ra một con sứa nhỏ trong suốt, chầm chậm bay đến bên cạnh Lam Vũ.

Những xúc tu dài vòng quanh vai Lam Vũ, giống như một cái ôm dịu dàng: "Các ngươi... thực ra rất giống nhau, nhưng cũng không phải là giống hoàn toàn."

Lam Vũ nghiêng đầu, cọ mặt vào con sứa nhỏ.

Sở Xuân Hàn tiếp tục nói: "Tuy đều là người lương thiện, nhưng nàng ấy sinh ra đã là con cưng của trời, tự phụ tự mãn, lớn lên trong sự ủng hộ của những người cùng tộc, chưa từng gặp phải bất kỳ sóng gió nào. Một khi rơi xuống đáy vực, mọi khát vọng đều tan biến, sẽ nảy sinh tâm ma, không thể thoát ra được nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...