Chương 166: & 167
Chương 166: Gặp nhau
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, trời đã tờ mờ sáng.
Lam Vũ ngồi yên tại chỗ ngẩn ngơ một lúc, nghe thấy động tĩnh cách đó không xa, theo bản năng quay đầu lại.
Quý Linh Nguyệt vừa thay một bộ quần áo sạch sẽ, đai lưng bằng lụa bạc, búi tóc bằng lụa trắng, vô cùng đơn giản. Nàng đứng đối diện với cái sân bên ngoài cửa sổ đã bị tuyết rơi suốt đêm phủ kín, mười ngón tay tùy ý vuốt những sợi tóc dài xõa xuống. Khi cử động, ống tay áo rộng tuột xuống khuỷu tay, để lộ hai cánh tay nhỏ nhắn, cân đối.
Lam Vũ nhìn một lúc rồi nói: "Bị lỏng rồi."
Quý Linh Nguyệt ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn nàng, đôi mắt phượng trong veo như thuở ban đầu.
Lam Vũ liền đứng dậy đi tới, giúp nàng tháo dây buộc tóc, sắp xếp lại rồi buộc lên. Quý Linh Nguyệt ngoan ngoãn cúi đầu, sau khi được buộc tóc xong, lại được Lam Vũ quay người lại chỉnh sửa vạt áo.
Nàng không kìm được nhìn nữ nhân ở gần ngay trước mắt. Lam Vũ có vẻ mặt dịu dàng, đôi mắt cụp xuống, hàng mi dài rõ ràng từng sợi, tách đôi mắt xanh thành hồ nước lấp lánh.
Nàng mím môi, trong lòng bắt đầu suy tính. Nhưng chưa kịp thực hiện, Lam Vũ đã lùi lại một bước, đánh giá nàng từ trên xuống dưới, hài lòng nói: "Nàng vẫn hợp với màu trắng nhất."
Quý Linh Nguyệt theo bản năng phản bác: "Ta cũng có mặc những màu khác đâu."
"Cũng đúng, ngoài đen ra thì chỉ có trắng," Lam Vũ trêu chọc: "Sau này khi chúng ta đã nhàn rỗi, ta sẽ mua tất cả quần áo đủ màu sắc về, mỗi ngày cho nàng mặc một màu."
"Ta đâu phải búp bê gỗ của nàng."
Lam Vũ "ha" một tiếng rồi bật cười, đưa tay nhéo nhéo má nàng: "Trên đời này cũng không có búp bê gỗ nào nhỏ nhen như nàng."
Quý Linh Nguyệt ánh mắt bỗng trở nên hung dữ, há miệng định cắn tay nàng. Lam Vũ thành thạo né tránh, dùng ngón tay búng một cái không mạnh không nhẹ lên trán nàng: "Sau này đừng biến thành mèo con nữa, biến thành cún con mới đúng."
Vừa dứt lời, Quý Linh Nguyệt đã hung hăng lao tới, nhéo mặt nàng mà trả đũa. Lam Vũ "ay ya" một tiếng, thuận thế ôm nàng xoay một vòng: "Nói nàng nhỏ nhen, nàng còn không tin."
Hai người đang cười đùa, bên ngoài cửa sổ bỗng nổi lên một trận gió lớn, theo sau là một tiếng nổ long trời lở đất. Lam Vũ giật nảy mình, cau mày nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết bay lộn xộn. Sau tiếng nổ lớn, tiếng người ồn ào dần dần vang lên từ khắp các ngõ hẻm.
Nhìn nhau một cái, Quý Linh Nguyệt ôm lấy eo nàng, lập tức xuất hiện trên con phố dài. Các tu sĩ từ những nhà khác cũng bị kinh động mà ùa ra, cùng nhau chạy về phía kết giới. Lam Vũ căng thẳng, kinh ngạc nói: "Họ hành động ngay bây giờ sao?"
Quý Linh Nguyệt nói: "Chúng ta đi xem."
Hai người vốn ở ngoại ô, gần cổng thành. Quý Linh Nguyệt đưa Lam Vũ lướt qua những cái đầu đang xôn xao, chẳng mấy chốc đã bay ra khỏi tường thành, đến chỗ kết giới cách đó trăm trượng.
Bạn thấy sao?