Chương 159: & 160 & 161 - (H+)x3
Chương 159: Đáng yêu (H)
Trăng thanh gió mát, một bóng người màu đen từ trên trời rơi xuống, làm tung lên một vùng cát bụi.
Sau khi lăn vài vòng trên đất, Lam Vũ che miệng ho khan, nghiêng đầu, nụ cười tươi rói nhìn người đang đè trên người mình: "Không bay được nữa à?"
Nữ nhân vẫn đang thở dốc dồn dập, mái tóc mềm mượt xõa xuống như thác đổ, nghe thấy Lam Vũ hỏi chuyện, nàng không khỏi mở to mắt, xấu hổ và bực mình nói: "Còn không phải do nàng giở trò sao?"
Lam Vũ cười cong mắt, vừa lật người hoán đổi vị trí, vừa trêu chọc: "Nàng không biết đâu, dáng vẻ này của nàng khiến người ta yêu thích biết bao."
Quý Linh Nguyệt lại nhíu mày: "Ta biết ngay mà," nàng duỗi tay, không chút ngần ngại đẩy khuôn mặt xinh đẹp của Lam Vũ ra: "Đây là nàng giở trò quỷ, nói gì mà 'đặc trưng của yêu quái' chứ, rõ ràng là nàng thích thấy ta xấu mặt thôi."
"Đây sao lại là xấu mặt?" Lam Vũ từ kẽ ngón tay nàng lộ ra một đôi mắt, vùng vẫy để giải thoát khuôn mặt mình ra, rồi mới cúi đầu, hôn một cái thật ướt át lên giữa trán nàng: "Đáng yêu làm sao."
Quý Linh Nguyệt bị hôn đến mức nheo mắt lại, ngoài miệng vẫn lầm bầm: "Nàng cũng chỉ thích tai mèo thôi, cả tối hôm nay cứ khen nó đáng yêu, chẳng lẽ bình thường nàng không cảm thấy... không cảm thấy ta..."
Những lời khen đáng yêu dường như có chút ấu trĩ. Quý Linh Nguyệt nín nhịn nửa ngày, cuối cùng cũng nặn ra được mấy chữ: "Không thấy ta đẹp đến mức nhìn thôi đã thấy vui sao?"
Lam Vũ bị nàng chọc cười: "Sao lại thế được? Dù nàng ở dáng vẻ nào cũng đều xinh đẹp, vừa nhìn đã thấy vui. Hơn nữa, không phải là ta thích tai mèo, chỉ vì nó mọc trên đầu nàng, nên ta mới thích."
Tuy khóe miệng không nhịn được cong lên, Quý Linh Nguyệt vẫn ra vẻ bất mãn, nói: "Nàng lại nịnh nọt... ưm..."
Đầu ngón tay mát lạnh lại xoa xoa đôi tai xù, thành thạo xoa tới chóp tai, Quý Linh Nguyệt run lên, theo bản năng nhắm mắt lại, trong cổ họng cũng bật ra những tiếng gầm gừ nhẹ.
Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Lam Vũ dừng tay lại, nhịn cười nói: "Hửm?"
"..." Quý Linh Nguyệt mở choàng mắt, khuôn mặt đã phủ kín một tầng hồng phấn, nàng giãy giụa đẩy vai Lam Vũ, bật người lên trong sự xấu hổ và tức giận đan xen: "Nàng buông ra... buông ta ra!"
"Ngoan," Lam Vũ vội vàng quấn lấy nàng, tay nâng cằm nàng, thân mật hôn lên môi nàng. Bàn tay còn lại lại trượt xuống theo thắt lưng nàng, nắm lấy cái đuôi vẫn luôn giấu trong quần áo: "Chúng ta về muộn một chút nhé."
Quý Linh Nguyệt rên lên một tiếng, sau khi nhận ra nàng muốn làm gì, đôi mắt tựa thạch lựu đỏ dần ầng ậng nước, lắp bắp nói: "Nàng... lúc nên chủ động thì không chủ động, lúc không nên chủ động thì lại, lại chủ động như vậy."
"Nàng không thích sao?" Lam Vũ đặt một nụ hôn lên má Quý Linh Nguyệt, mặt mày thư giãn, trong đôi mắt màu xanh lam phản chiếu khuôn mặt ửng đỏ của nữ nhân: "Nếu thật sự không thích, vậy chúng ta..." Còn chưa nói xong, cổ tay bỗng nhiên bị một vật có lông xù quấn lấy, Lam Vũ lập tức nhìn sang, xác nhận đúng là cái đuôi thon dài ấy.
Bạn thấy sao?