🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 157: & 158

Chương 157: Mang lời nhắn


"Ngươi lại nhận thêm một tiểu muội kết nghĩa nữa à?"

Hùng Yêu nhìn chằm chằm Quý Linh Nguyệt một lúc, vẻ mặt dần dần dịu đi: "Ngươi cũng nhiều muội muội quá nhỉ."

Yêu Trúc che miệng khẽ cười, nũng nịu nói: "Hùng đại ca nói gì vậy chứ. Bọn họ thích ta, khăng khăng muốn nhận ta làm tỷ tỷ, đâu phải lỗi của ta. Phải không nào, Tiểu Nguyệt?"

Quý Linh Nguyệt bị nàng ta lay lay, cứng nhắc nặn ra một nụ cười, ngoan ngoãn nói: "Đúng vậy."

Sau khi nhẫn nhục nói xong hai chữ đó, nàng theo bản năng nhìn về phía Lam Vũ. Nhưng lại thấy nữ nhân này đang khoanh tay đứng một bên, với vẻ mặt đứng bên lề xem kịch vui.

Rõ ràng còn nói sẽ giúp nàng!

Quý Linh Nguyệt nhíu mày, bất mãn lườm nàng một cái. Lam Vũ giật mình, dường như cuối cùng cũng phản ứng lại, vội vàng nặn ra một nụ cười, đi vòng sang bên kia của Yêu Trúc: "Đúng vậy, ngươi không biết đâu, khoảng thời gian ngươi không có ở đây, Tiểu Nguyệt gần như đêm nào cũng không ngủ được, cả ngày cứ đòi gặp Yêu Trúc tỷ tỷ, cho nên ta mới đưa nàng ấy đến tìm ngươi đấy."

Yêu Trúc cười đến run rẩy: "Thật sao?"

Nàng ta quay đầu nhìn Quý Linh Nguyệt đang vô cùng kinh ngạc, không chút khách khí véo má nàng, vui vẻ nói: "Tiểu Nguyệt muội muội, hóa ra muội nhớ ta đến vậy à."

Quý Linh Nguyệt chớp chớp mắt, gượng ép nặn ra một nụ cười: "Cũng không nhớ đến thế."

"Ây da, lúc này mà còn làm bộ làm tịch với ta," Yêu Trúc nâng cằm nàng, khoác vai nàng đi về phía cái lều phía sau: "Vừa hay tối nay rảnh rỗi, chúng ta có rất nhiều thời gian để trò chuyện tâm sự, ngươi nói xem có phải không?"

Thấy hai nàng chui vào trong lều, Lam Vũ ngượng nghịu cười với Hùng Yêu một cái, rồi cũng vội vã đi theo vào. Đẩy tấm rèm ra, ánh nến ấm áp như dòng nước lan tỏa lên mặt. Lam Vũ theo bản năng ngẩng đầu, phát hiện cách đó vài bước, Quý Linh Nguyệt đang vặn ngược cánh tay Yêu Trúc, giận dữ nói: "Ngươi quá trớn rồi đó!"

Yêu Trúc đau đớn kêu lên: "Buông tay! Buông tay! Ngươi là người gì mà không biết lấy ơn báo đáp vậy. Vừa nãy nếu không có ta giúp, các ngươi đã bị rắc rối bám lấy rồi."

Quý Linh Nguyệt cười lạnh: "Ai là người?"

"Ngươi không phải người chứ là gì?" Yêu Trúc vùng vẫy không thoát, không biết bị nàng bấm vào cái huyệt vị nào mà cả cánh tay đều tê dại: "Lam Vũ, ngươi còn không mau quản?!"

Lam Vũ lấy lại tinh thần, theo bản năng nói: "A Nguyệt..."

Quý Linh Nguyệt đột nhiên quay đầu trừng nàng một cái, giọng hằn học nói: "Đừng có nói chuyện với ta!"

"..." Lam Vũ lập tức đứng yên tại chỗ, mơ màng nói: "Hửm?"

"HỬM?" Quý Linh Nguyệt nâng giọng lên, càng thêm tức giận: "Nàng, nàng còn quá đáng hơn cả nàng ta," Cuối cùng nàng cũng đại phát từ bi buông Yêu Trúc ra, "lạch bạch" đi đến bên cạnh Lam Vũ, tức muốn hộc máu, nói: "Nàng đúng là con cá xấu xa thích lừa người!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...