🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 151: (H) & 152

Chương 151: Nhìn xem (H)

Khi về đến nhà của mình, trời đã tờ mờ sáng. Quý Linh Nguyệt đi phía trước, tay dắt Lam Vũ: "Có cần thử dò xét Sở Kiều không?"

"Chuyện đó cứ giao cho mấy vị chưởng môn là được," Lam Vũ nhớ lại vẻ mặt của các vị chưởng môn ban nãy, thở dài: "Quả nhiên, cho dù biết mối thù giữa Yêu Vương và Bồng Lai, họ vẫn không thể tin rằng Bồng Lai đã nhúng tay vào chuyện ở thành Võng Lượng."

Quý Linh Nguyệt rũ mắt, nhàn nhạt nói: "Giam cầm Giao Nhân để lấy máu tăng công lực, tuy nghe có vẻ đáng khinh bỉ, nhưng trong mắt các tu sĩ, vẫn chưa đến mức tàn ác tận cùng. Dù sao..." Nàng dừng lại một chút, tiếp tục: "Trong mắt họ, Giao Nhân cũng là yêu, không cần phải thương hại. Nếu họ có cơ hội làm vậy, có lẽ cũng sẽ động lòng."

Lam Vũ mím môi, lẩm bẩm: "Chỉ khi chứng minh được việc thành Võng Lượng bị phá hủy thật sự là do Bồng Lai gây ra, bọn họ mới chịu nghiêm túc."

"Đúng vậy," Quý Linh Nguyệt đẩy cửa, bước vào: "Dao không cứa vào người mình thì không biết đau. May là bây giờ có dáng vẻ thảm hại của Khánh Tử Bạch với tâm thức bị hủy hoại, và cả sự làm chứng của Tề cô nương, đủ để khơi dậy sự nghi ngờ của họ rồi."

Nghe đến đây, Lam Vũ không nhịn được cười: "Nói như vậy, còn phải cảm ơn Tề cô nương đã lén theo dõi chúng ta. Bằng không, mấy người chúng ta mà kéo theo một Khánh Tử Bạch bị thương trở về, chắc chắn có nói thế nào cũng không ai tin."

Quý Linh Nguyệt bĩu môi: "Ai bảo chúng ta là yêu ma quỷ quái cơ chứ."

Lam Vũ bị nàng chọc cười, muốn đưa tay lên véo mũi nàng, nhưng vừa cử động đã đau đến mức "suýt" một tiếng.

Quý Linh Nguyệt sững lại, vội vàng xắn tay áo nàng lên, nhìn vào cẳng tay. Ở đó in hằn mấy vết ngón tay màu đỏ sẫm, đã bắt đầu chuyển sang tím. Lam Vũ cảm thán: "Khánh Tử Bạch kia nữa, cổ tay đã gãy rồi, không biết lấy đâu ra sức mạnh lớn đến thế, siết ta đau điếng người."

Quý Linh Nguyệt cẩn thận phủ tay lên, lòng bàn tay ấm áp: "Hắn cũng đã như vậy rồi, nàng đừng tức giận nữa."

"Ta không giận," Lam Vũ rũ mắt nhìn làn da đang dần tan đi vết bầm, thở dài: "Chỉ là, khi mới gặp hắn năm đó, ta không thể ngờ cuối cùng hắn lại có kết cục như thế này."

Quý Linh Nguyệt không nói gì. Sau khi chữa lành vết thương cho nàng, liền kéo nàng vào trong nhà: "Không cần phải phiền não. Hắn cũng chỉ là một người qua đường trong cuộc đời nàng thôi."

Lam Vũ nhướn mày, thoáng chốc lại nhớ ra một chuyện khác: "À đúng rồi, ta gặp Yêu Trúc."

"Yêu Trúc?" Quý Linh Nguyệt hơi ngạc nhiên, quay đầu lại: "Khi nào? Ở đâu?"

Lam Vũ bất đắc dĩ cười: "Thật ra nàng cũng gặp rồi, lúc rời khỏi thành Võng Lượng ban nãy, nàng đã hất văng nàng ta đấy."

Suy nghĩ một lúc, Quý Linh Nguyệt nhíu mày: "Là nữ nhân cưỡi trên người nàng à?"

"...Sao lại nói là cưỡi? Thôi được rồi, đúng là nàng ta."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...