Chương 145: & 146
Chương 145: Theo dõi
Đêm hôm khuya khoắt, một bóng người nhảy qua bức tường, lặng lẽ men theo hẻm nhỏ lẩn ra ngoài.
Sau khi màn đêm buông xuống, thị trấn nhỏ này càng trở nên tĩnh mịch. Thỉnh thoảng có tiếng bước chân vang lên, nhưng cũng nhanh chóng biến mất. Lam Vũ cẩn thận tránh ánh đèn từ tháp canh, nhưng lúc này, hàng chục con bướm đen lại ngang nhiên bay qua nàng, sau khi bay đến cuối hẻm, chúng hóa thành hình người trong bóng tối, đứng từ xa nhìn nàng.
Lam Vũ im lặng một lúc, lẩm bẩm: "Hóa ma thì ghê gớm lắm à."
Vai nàng đột nhiên nặng trĩu. Lam Vũ còn chưa kịp phản ứng, một giọng nói quen thuộc đã vang lên bên tai: "Người đang làm gì vậy?"
Lam Vũ kinh hãi, vội vàng túm lấy Hải Đông Thanh đang đậu trên vai, bóp lấy cái mỏ nhỏ nhọn hoắt của nó: "Suỵt..."
Tiếng bước chân lại vang lên, nhanh chóng đi về phía nàng. Lam Vũ vội chui vào một con hẻm khác. Đợi những tu sĩ tuần tra đi khỏi, nàng mới cẩn thận thò đầu ra.
Ở cuối con hẻm, Quý Linh Nguyệt vẫn đứng tại chỗ, thậm chí còn khoanh tay nghiêng đầu nhìn nàng.
Lam Vũ mím chặt môi, cuối cùng cũng chịu thua, miễn cưỡng vẫy tay với nàng ấy.
Nữ nhân cười một tiếng, chớp mắt đã hóa thành một đàn bướm đen, nhưng khi cách nàng vài bước lại biến ra một cặp chân dài, dừng lại một cách duyên dáng.
Nàng ấy nói nhỏ: "Đáng lẽ nên nói sớm là ta sẽ đưa nàng ra ngoài."
Lam Vũ "ừm ừm" hai tiếng, dang rộng vòng tay: "Đến đây đi."
Quý Linh Nguyệt tiến lên một bước, khi bế ngang nàng lên, nàng ấy liếc nhìn Đan Thanh đang ngồi xổm trong lòng nàng: "Có cần mang theo nó không?"
"Nếu không thì biết làm sao bây giờ?" Lam Vũ bất lực chọc vào con Hải Đông Thanh đang ngơ ngác: "Nửa đêm không ngủ, chỉ biết chạy lung tung."
Đan Thanh mở to mắt, tủi thân nói: "Nhưng... ta không thích ngủ vào buổi tối."
"Ngươi có tin lời ngươi nói không?" Lam Vũ lại chọc vào đầu nó: "Được rồi, mang ngươi theo, nhưng ra ngoài không được chạy lung tung đấy."
Đan Thanh: "Ra ngoài? Nhưng sáng nay người kia đã nói không được tự ý ra ngoài không phải sao?"
"Nếu hắn không biết thì sao gọi là tự ý? Ngươi không nói ta không nói, chúng ta sẽ quay lại trước khi trời sáng."
Đan Thanh ngẩn ra, hứng thú bừng bừng, nói: "Các người làm chuyện xấu à?"
"Đừng nói bậy." Lam Vũ lại bóp cái mỏ nhỏ của nó, tay kia vòng qua cổ Quý Linh Nguyệt: "Đi thôi."
Quý Linh Nguyệt "ừm" một tiếng. Làn sương mù đen vô hình vô dạng lan tỏa ra, bao bọc các nàng bay sát mặt đất, trong chớp mắt đã bay ra khỏi con hẻm, đáp xuống bãi cát cách đó trăm mét.
Nàng cúi đầu, vui vẻ nhìn Lam Vũ, đôi mắt đỏ lấp lánh.
Lam Vũ thở dài, ngẩng đầu lên, hôn lên má nàng: "Giỏi lắm."
Quý Linh Nguyệt nhếch môi: "Ta có thể tiếp tục bế nàng đi."
Lam Vũ giật mình, vội giãy dụa nhảy ra khỏi vòng tay nàng: "Không không không cần đâu, ta đâu phải trẻ con."
Bạn thấy sao?