Chương 14: Trúc Cơ
Vài ngày sau, đại lễ nhập môn được tổ chức đúng hẹn.
Đài Cầu Tiên rộng lớn, mây mù bao phủ, đứng cả trăm đệ tử nội môn cũng thừa. Phía trước đài có năm chiếc ghế đá ngọc màu trắng, chính giữa là Chưởng môn với vẻ mặt nghiêm nghị, nàng có mái tóc bạc trắng, nhưng dung mạo lại trẻ trung một cách bất ngờ, trông chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi.
Bên cạnh Chưởng môn, có ba người đang ngồi ngay ngắn. Lam Vũ nhận ra một người là Tần Tự. Bên cạnh Tần Tự có một chỗ trống, có lẽ là vị trí của sư tôn nàng, người không kịp trở về.
Lam Vũ và Ngu Sơn Diệp sóng vai đứng trong hàng của Tiềm Vân phong. Nhìn quanh một lượt, nàng phát hiện hàng ngũ của các nàng lại là hàng ngũ có nhiều người nhất trong năm hàng.
Dưới trướng Tần Tự là ít nhất, chỉ có hai người đứng. Một người là Quý Linh Nguyệt, người còn lại là một nữ tử cao ráo, mặc đạo bào trắng của núi Hạo Thần, nhưng bên hông lại đeo một thanh đao đỏ rực như lửa.
Lam Vũ thu lại ánh mắt, bất ngờ thoáng nhìn thấy một người quen.
Thiếu niên dung mạo âm nhu ngẩng cao đầu đứng trong hàng ngũ của chưởng môn, cái mũi sắp hếch lên tận trời.
Đây không phải là... Khánh Tử Bạch sao?
Lam Vũ bĩu môi, hừ một tiếng đầy khó chịu, quay đầu lại, khoanh tay đứng ngẩn ra.
Phong chủ Tiềm Vân phong của các nàng không có mặt, đến đại điển nhập môn này chỉ là để xem náo nhiệt. Nhưng đứng chưa được bao lâu, nàng đã cảm thấy chán. Trước mắt là một màu trắng xóa, đối diện với những ngọn núi tuyết mây mù bao phủ ở phía xa, thật là đơn điệu và nhạt nhẽo. Lam Vũ ngáp một cái, mệt mỏi nheo mắt lại.
Ngu Sơn Diệp liếc nhìn nàng, không nhịn được hỏi: "Sao ngươi lại buồn ngủ thế? Rõ ràng tối nào cũng ngủ sớm mà."
Lam Vũ chớp chớp mắt, có chút chột dạ: "Tối... tối qua nhiều muỗi quá, ngủ không ngon."
"Thật sao?" Ngu Sơn Diệp nghi ngờ quay đầu lại, nhìn những đệ tử mới của 4 hàng còn lại. Họ đang lần lượt tiến lên, dập đầu bái sư, rồi nhận lấy kim bài từ sư tôn của mình.
Đợi mọi người nhận xong, chưởng môn đứng dậy, giọng nói không lớn nhưng lại truyền đến tai mọi người một cách rõ ràng: "Thẻ bài này gọi là Mệnh Bài, tượng trưng cho thân phận đệ tử nội môn của núi Hạo Thần. Sau khi nhỏ máu lên, Mệnh Bài sẽ nhận chủ, trận pháp bên trong có thể bảo vệ các vị một lần an toàn. Sau này, nhất định phải bảo quản cho tốt, không được tùy tiện giao cho người khác..."
Lam Vũ sững sờ, không nhịn được cúi đầu nhìn chiếc thẻ bài đeo ở thắt lưng. Trên thẻ bài của Tiềm Vân phong được điêu khắc một đóa hoa và một cái cây, trông sống động và tràn đầy sức sống. Nghe chưởng môn nói xong, nàng cầm lên xem xét, sau đó thử nhỏ một giọt máu vào.
Một luồng ánh sáng vàng lóe lên, dưới đáy thẻ bài dần hiện ra hai chữ: Lam Vũ.
Lam Vũ giật mình, bị tạo vật cao siêu của con người làm cho chấn động.
Bảo sao... bảo sao những yêu tộc ở Yêu giới không bao giờ đánh lại được tu sĩ loài người.
Nàng hồn bay phách lạc, những lời nói sau đó cơ bản không còn nghe lọt tai nữa. Sau khi giải tán, nàng theo bản năng nhìn về phía Quý Linh Nguyệt, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của nàng ấy.
Bạn thấy sao?