🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 135: & 136

Chương 135: Sai lầm

Khi đặt chân lên mảnh đất quen thuộc của Nam Châu, những chiếc lá vàng úa đang bay lả tả. Lam Vũ đón một chiếc lá, khẽ nghiền nát, nó liền tan thành những mảnh vụn nhỏ, bị làn gió nhẹ nhàng cuốn đi khỏi kẽ tay.

Lúc rời đi, nơi đây vẫn còn là mùa hè oi ả, giờ lại đã vào cuối thu. May mắn là người qua kẻ lại vẫn giữ vẻ mặt bình thường, hàng xóm láng giềng vẫn bàn tán những chuyện vặt vãnh trong nhà. Xem ra, Yêu tộc vẫn chưa vượt qua được cửa ải lớn là thành Thạch Lĩnh.

Lam Vũ thấy lòng nhẹ nhõm hơn một chút, dẫn hai người phía sau đi về hướng một thị trấn nhỏ ở gần đây, giải thích: "Trước đó ta đã truyền tin xuống biển và báo bình an. Nếu có chuyện quan trọng, họ sẽ phái người đến gặp ta ở tửu lầu."

Quý Linh Nguyệt "ừm" một tiếng, ấn ấn nón lá của mình, theo sát phía sau. Đến tửu lầu duy nhất trong trấn, Lam Vũ lên lầu hai, ngước mắt lên, liền thấy một nữ tử mặc áo xanh lam đang ngồi một mình bên cửa sổ.

Lam Diên đã hóa mái tóc và đôi mắt thành màu đen, đang chống cằm, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ. Mấy tháng không gặp, nàng ấy dường như gầy đi rất nhiều, đôi mắt từng ngạo nghễ giờ đã bớt đi vẻ sắc bén, trông mệt mỏi hơn hẳn.

Lam Vũ khẽ khựng lại, cẩn thận bước đến: "Tỷ tỷ?"

Lam Diên nghiêng đầu, ngước mắt nhìn sang: "Về rồi à." Nói xong, nàng khẽ nhếch miệng cười, liếc nhìn hai bóng người sau lưng Lam Vũ, rồi hờ hững thu ánh mắt lại, nói như thể đã quá quen: "Lần này về, rồi ngươi lại định đi đâu nữa?"

Lam Vũ đáp: "Thành Thạch Lĩnh."

"Chuyện này, ngươi nhất định phải nhúng tay vào sao?"

Lam Vũ gật đầu. Một lúc sau, nàng do dự: "Ngươi đã biết hết rồi sao?"

"Biết cái gì?" Lam Diên cười khổ: "Biết phụ hoàng mà mình luôn kính ngưỡng lại là kẻ ác lớn nhất, hay là biết ngươi và ta không phải do mẫu hậu sinh ra, thậm chí, mẹ ruột còn bị phụ hoàng ép chết?"

Lam Vũ im lặng một lúc: "Lúc đó ta đi vội, chưa nói rõ ràng mọi chuyện với ngươi. Bây giờ ta muốn kể hết cho ngươi nghe, ngươi có muốn nghe không?"

Lam Diên nhướng mày, một lúc sau lại nhìn về phía những người sau lưng nàng, hất cằm: "Nàng ta đã biết hết rồi sao?"

Lam Vũ sững lại, còn chưa kịp trả lời, Lam Diên đã cười lạnh một tiếng, khoanh tay: "Hiểu rồi, ta lại là người biết cuối cùng. Lam Vũ à Lam Vũ, nếu không có khuôn mặt này, ai mà biết chúng ta mới là thân tỷ muội máu mủ tình thâm (chị em ruột thịt) đây?"

Nghe thấy giọng điệu mỉa mai quen thuộc này, Lam Vũ lại cảm thấy thoải mái hơn. Vừa kéo Quý Linh Nguyệt ngồi xuống, nàng vừa thân thiết nói: "Đều là người một nhà, ngươi so đo với A Nguyệt làm gì. Lâu ngày không gặp, hai người không có gì để nói với nhau sao?"

Quý Linh Nguyệt: "Không có."

Lam Diên hừ một tiếng: "Ta và nàng ấy thì có gì hay ho mà nói?"

Lam Vũ đành chịu, đưa tay thử độ nóng của chén trà trên bàn, thấy đã nguội lạnh, không biết Lam Diên đã đợi ở đây bao lâu rồi. Nàng đẩy chén trà ra, quay đầu nói: "Chủ quán, cho bốn chén trà nóng."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...