Chương 133: (H) & 134
Chương 133: Khích lệ (✂✂)
Khi được Lam Vũ ôm về phòng ngủ, Quý Linh Nguyệt cảm thấy cả người đều nóng ran. Lam Vũ bế mông nàng, để nàng ngồi trên cánh tay, bắp chân nhỏ nhắn buông thõng bên hông Lam Vũ, mềm nhũn gục trên vai nàng ấy.
Lam Vũ khẽ hỏi: "Mệt không?"
Quý Linh Nguyệt không đáp, chỉ dụi dụi vào vai Lam Vũ. Mái tóc ướt dính bị xoăn lại một chút, xù xù trên đầu, đôi mắt cụp xuống, hàng mi dài phủ một cái bóng lên gò má ửng hồng. Nàng đang mơ màng trong cơn buồn ngủ.
Lam Vũ khẽ cười, rẽ qua một góc. Thấy Đan Thanh hóa thành hình người đang ngủ vắt vẻo trên giường, liền dùng linh lực kéo một cái chăn tới, cẩn thận đắp lên cái bụng phơi ra ngoài của nó.
Bên tai vang lên những tiếng nói mớ vụn vặt, Lam Vũ nghiêng đầu, vươn một tay lên vuốt ve sau gáy của người trong lòng, rồi tiếp tục bước về phía chiếc giường ở đầu kia.
Trăng sáng sao thưa, Lam Vũ đóng cửa sổ lại, vừa chui vào chăn đã bị người nóng hầm hập kia quấn lấy, suýt nữa ngã khỏi giường. Nàng buồn cười vỗ vỗ vào mông nàng ấy, dỗ dành: "Ngoan nào, nằm vào trong đi."
Quý Linh Nguyệt lơ mơ trở mình, dịch sang một bên, nhưng tay vẫn kéo một cánh tay của Lam Vũ đặt lên eo mình. Dáng vẻ quấn quýt không rời nửa bước này của nàng khiến Lam Vũ đành bất lực, chỉ có thể áp sát từ phía sau ôm lấy nàng.
"Rõ ràng đã trở thành Ma rồi," nàng lẩm bẩm, "mà nếp sinh hoạt vẫn quy củ như vậy." Nói xong, nàng cũng ngáp một cái, từ từ nhắm mắt lại, khẽ nói: "Ngủ ngon, A Nguyệt."
Ấm no rồi sinh tà niệm.
Quý Linh Nguyệt nghĩ câu này quả thực rất có lý. Rõ ràng đêm qua hai người đã lăn lộn một lúc lâu trước khi đi ngủ, vậy mà sáng nay vừa tỉnh dậy, cái ham muốn đó lại bùng lên.
Dù sao Lam Vũ cũng sẽ chiều nàng thôi.
Quý Linh Nguyệt đẩy cửa sổ ra một khe nhỏ, nhìn bầu trời tờ mờ sáng. Giờ này hầu hết Ma tộc đều còn đang say giấc, ngay cả chim chóc cũng chưa tỉnh. Nàng quay đầu nhìn Lam Vũ, thấy nữ nhân đang cuộn mình trong chăn, chỉ để lộ nửa cái đầu bạc, liền nhẹ nhàng chui vào, hôn mấy cái lên cằm nàng ấy.
"Ưm..."
Lam Vũ mơ màng tỉnh dậy, theo bản năng đẩy đẩy Quý Linh Nguyệt ra, nhưng ngón tay lại lún vào thân thể mềm mại. Đúng lúc này, trên ngực bỗng có thứ gì đó xù xù cọ lên, có chút ngứa ngáy, sau đó là đầu vú nhạy cảm bị ngậm vào trong miệng, Lam Vũ "suýt" lên một tiếng, cúi đầu nhìn, chỉ thấy cái chăn nhô lên một cục.
Nụ hôn ướt át còn tiếp tục di chuyển xuống dưới, chẳng mấy chốc mà nàng đã tan chảy, rên rỉ, vòng eo siết chặt, ngửa đầu về phía sau, luồn một tay vào mái tóc dài mượt mà của Quý Linh Nguyệt ở trong chăn, không nhịn được mà giữ lấy đầu nàng ấy.
Đầu lưỡi lướt qua khe thịt, thu thập chất lỏng ngọt ngào, Quý Linh Nguyệt ân cần hầu hạ nàng, ngậm lấy âm vật sưng đỏ mà liếm mút, sau khi làm cho lỗ huyệt khép mở trào ra dòng nước động tình, liền nếm một ngụm, rồi vô cùng đắc ý trườn lên trên.
Bạn thấy sao?