Chương 131: & 132 (H)
Chương 131: Đẹp
Sau một hồi lựa chọn, Lam Vũ khó khăn lắm mới tìm được một cái phù bàn màu xanh đen. Bề ngoài chiếc phù bàn này rất đơn giản, nhưng khi chạm vào lại có cảm giác tinh tế. Ban đầu, nàng nghĩ nó được làm bằng đồng hoặc sắt, nhưng khi cầm lên cân thử, nó lại giống ngọc hơn.
Lam Vũ lật nó lại, phát hiện cấu trúc bên trong còn tinh xảo hơn mình tưởng. Phù bàn có ba lớp, chồng lên nhau. Lớp trên cùng chỉ to bằng miệng ly, vẽ hình âm dương hai cực. Lớp ở giữa khắc ký hiệu năm nguyên tố: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Lớp dưới cùng lớn nhất, chia làm chín cánh, giống như những cánh hoa đang nở, khắc tên 'Cửu Cung'. Khi xoay, còn có tiếng "rắc rắc" giòn tan.
Chiếc phù bàn này thích hợp một cách bất ngờ. Chỉ là vì đã ngấm ma khí nhiều năm, thỉnh thoảng vẫn có ma lực còn sót lại tuôn ra, làm tay nàng hơi bị nhói.
Lam Vũ mím môi, lén lút liếc nhìn cái người đang ngoan ngoãn đứng một bên. Quý Linh Nguyệt lập tức bắt được ánh mắt của nàng, tự giác tiến lên, nắm lấy hai bên phù bàn. Rất nhanh, ma lực liền chia thành hai luồng rồi chảy về lòng bàn tay nàng ấy.
Khi buông tay ra, chiếc phù bàn đã trở nên trong suốt, sáng lấp lánh không tì vết, miếng ngọc mỏng đến mức gần như có thể xuyên thấu ánh sáng.
Quý Linh Nguyệt đưa nó cho Lam Vũ, ánh mắt vẫn nhìn nàng đầy mong chờ, vẻ đắc ý trên mặt đã tiết chế đi nhiều.
Lam Vũ lạnh nhạt nói: "Cảm ơn."
Quý Linh Nguyệt chớp mắt, dường như cuối cùng đã nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, ngượng ngùng rụt tay lại: "Chỉ lấy cái này thôi sao?"
Lam Vũ "ừm" một tiếng: "Cái này là tốt lắm rồi."
Ánh mắt liếc thấy một bóng đen bay từ dưới lên, Lam Vũ thong thả vuốt lên mặt, ngũ quan trên khuôn mặt đột nhiên biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt trơn nhẵn.
Quý Linh Nguyệt im lặng một lát, cẩn thận kéo kéo tay áo Lam Vũ, dịu giọng nói: "Lam Vũ, ta cũng không thấy mặt nàng nữa rồi."
Lam Vũ cười lạnh: "Không phải nàng rất lợi hại à? Lẽ nào không nhìn xuyên qua được lớp ảo thuật này của ta?"
"Ta..." Quý Linh Nguyệt cau mày, đang suy nghĩ cách đáp lại, thì vai bị vỗ một cái: "Ngươi lại nỡ lòng nào mang tiểu tình ma của ngươi đến đây?"
Nàng sững lại, theo bản năng đứng thẳng lưng, gạt tay nữ nhân kia ra: "Không liên quan đến ngươi."
... Lại còn làm giá nữa.
Lam Vũ thầm nhướng mày, nhìn nữ nhân áo xanh lam đứng cạnh Quý Linh Nguyệt, nhận ra chính là người đã cùng ngồi trên cao với nàng ấy tối qua, chắc là một trong hai Ma chủ còn lại.
Đối phương cũng nhìn nàng từ trên xuống dưới, một lúc sau, nhăn mày lại: "Cô nương này, trông quả thật có chút đặc biệt." Vừa nói, nàng ta lại cúi xuống nhìn con Hải Đông Thanh đang cuộn tròn trong lòng nàng: "Con chim này trông giống linh thú, cô nương mang nó theo, là để ăn sao?"
Đan Thanh: !
Chim nhỏ không thể nghe lọt tai những lời này, trợn tròn mắt, đang định phản bác thì bị Lam Vũ bóp chặt cái mỏ nhọn: "Không phải, là ta nuôi để làm bạn."
Bạn thấy sao?